Trước khi chị Tiêu kịp nổi giận, cô chủ động nói: “Vừa rồi tôi nói nhầm, tiệc tối tôi chắc chắn sẽ đến.”
Chị Tiêu đang chuẩn bị mắng cô một trận, không ngờ An Tuyết Nhi lại tự giác đổi ý, ngoan ngoãn bất ngờ.
“Thế mới đúng, tối nay nhớ phục vụ tốt các ông chủ lớn, sẽ có tài nguyên tốt dành cho cô.” Chị Tiêu đắc ý dập máy.
“Cô sợ cái gì chứ, chẳng phải cô ta cũng đã đồng ý rồi sao?” Chị Tiêu lườm chị Lưu một cái.
Chị Lưu nghe xong thì sợ xanh mặt. Lúc đầu còn định nịnh nọt, giờ thì đến cơ hội cũng chẳng muốn có nữa.
"Vậy thì tôi không đi nữa!" – Chị Lưu mặt đầy vẻ cương quyết từ chối.
Chị Tiêu không hiểu cô đang nổi điên chuyện gì, bèn lạnh lùng nói: "Cô không đi thì thôi, còn đầy nghệ sĩ trẻ sẵn sàng phục vụ các ông chủ, đến lượt cô chắc?"
Nhưng chị Lưu chẳng còn lòng dạ nào để để ý đến lời châm chọc của chị Tiêu nữa. Dù sao thì tối nay cô cũng nhất quyết không đến gần An Tuyết Nhi, cô dứt khoát tắt nguồn điện thoại ngay lúc đó.
Càng nghĩ càng thấy sợ, cô lập tức quay về công ty, chủ động xin nghỉ việc. Sau khi đơn từ chức được duyệt, công ty cũng chẳng giữ cô lại. Dù gì thành tích của cô cũng không mấy nổi bật, so với những quản lý giỏi khác thì cô chẳng đáng là gì. Chị Lưu mãn nguyện cầm theo khoản lương cuối cùng, rời khỏi cổng công ty.
Vừa mới bước ra khỏi cửa, điện thoại cô vang lên. Không nhìn số, cô cũng bắt máy:
"A lô?"
Đầu dây bên kia là giọng cảnh sát, thông báo rằng hôm nay cô lái xe quá tốc độ, còn vượt mấy đèn đỏ, khiến người đi đường hoảng sợ, yêu cầu cô đến đồn cảnh sát để tiếp nhận giáo dục.
Chị Lưu: "..." Mặt mày như tro tàn, chẳng còn thiết sống.
An Tuyết Nhi dường như chẳng cảm nhận được ánh nhìn khiếm nhã của họ, ngoan ngoãn ngồi xuống bàn ăn. Khi thức ăn được dọn lên, cô chỉ chuyên tâm ăn uống, trong khi những nữ nghệ sĩ khác dưới áp lực hợp đồng đành phải gắp thức ăn hầu hạ các ông chủ.
Một vài kẻ háo sắc không kiềm chế nổi, vừa mới ăn vài miếng đã định giở trò với mấy cô gái. Chị Tiêu vội ngăn lại:
"Anh Trần đừng vội, ăn chút lấy sức đã. Lát nữa các anh muốn chơi thế nào cũng được."
Mấy ông chủ nghe vậy mới chịu an phận ngồi ăn. Một số nữ nghệ sĩ mới vào nghề không biết tình hình, sợ đến bật khóc.
Chị Tiêu nghiêm mặt cảnh cáo họ đừng làm mất hứng. Chọc giận các ông chủ thì hậu quả không đơn giản chỉ là "lên giường". Các cô gái sợ hãi, không dám khóc thành tiếng, dáng vẻ đáng thương càng khiến đám đàn ông nổi cơn thèm thuồng.
An Tuyết Nhi vẫn chỉ lặng lẽ ăn cơm, khiến chị Tiêu không khỏi ngạc nhiên. Không ngờ người thường gây rối nhất lại là người biết điều nhất hôm nay. Cô ta nghĩ thầm: "Biết thông suốt thế là tốt, với nhan sắc của con bé này, chỉ cần vài ông chủ nâng đỡ thì muốn nổi tiếng không khó."
An Tuyết Nhi là người ăn xong nhanh nhất. Đúng lúc đó, một ông chủ không chịu nổi nữa, lập tức kéo một cô gái vào lòng, định xé toạc váy cô ta. Cô gái giãy giụa trong tuyệt vọng, còn đám đàn ông thì cười ha hả khoái chí.
Đột nhiên, một cái ly trà bay thẳng đến, đập trúng đầu ông ta. Máu bắn ra tung tóe.
Tất cả: “!!!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
