Chân mấy người đồng loạt khựng lại, mặt còn chưa kịp đổi sắc thì đã “vèo vèo” quay đầu chạy mất. Cảnh tượng chẳng khác nào cuộc đua 100 mét, ai cũng sợ mình chạy chậm hơn người khác.
Giang Sa Sa trơ mắt nhìn những “cứu tinh” từ xa chạy tới rồi lại quay đầu bỏ đi mất hút, trong lòng chỉ muốn khóc mà không khóc nổi. Ai đến cứu cô đây...
“...Sao mặt cô trắng bệch thế kia? Không lẽ bị bệnh nặng gì à? Cái túi đâu?”
Giang Sa Sa ủ rũ hỏi lại: “Túi gì?”
“Không phải mấy bộ phim truyền hình đều chiếu thế sao? Thường thì không kịp uống thuốc là sẽ chết đấy. Cô không chết thật chứ?”
An Tuyết Nhi chống cằm nhìn cô từ đầu đến chân.
Giang Sa Sa: “...” Bảo vệ đâu! Mau lôi con điên này ra ngoài!
Thế là Giang Sa Sa lại nổi điên. Cô đứng bật dậy, nhưng An Tuyết Nhi với vẻ mặt vô tội lại đưa tay ấn cô xuống ghế. Giang Sa Sa nghiến răng chịu đau, gượng đứng dậy lần nữa, và An Tuyết Nhi lại lặp lại biểu cảm và hành động y hệt ban nãy.
“AAAA!!!”
Một tiếng hét chói tai vang lên từ trong lều, đủ để thu hút sự chú ý của đạo diễn và phó đạo diễn.
Mấy nữ diễn viên trốn trong góc âm thầm niệm “A di đà Phật, Bồ Tát phù hộ” mà thấy may mắn vô cùng vì đã không xông vào vừa nãy. Tội nghiệp Giang Sa Sa, lại đụng phải An Tuyết Nhi.
Cho dù Giang Sa Sa có ngang ngược thế nào thì gặp An Tuyết Nhi cũng chỉ có nước bị đè đầu cưỡi cổ, cho cô ta mười mạng cũng chẳng đủ đánh lại An Tuyết Nhi. Vài nữ diễn viên run lên vì sợ hãi.
Tuy nhiên, tiếng hét của Giang Sa Sa lại không khiến đạo diễn và phó đạo diễn để tâm lâu, vì tổ phim vừa xảy ra chuyện lớn.
Cảnh sát đã tìm tới đoàn phim, đạo diễn và phó đạo diễn đều ngơ ngác nhìn nhóm cảnh sát trước mặt.
Lúc này, An Tuyết Nhi thần sắc vui tươi đang bước ra từ lều của Giang Sa Sa. Trợ lý sáng sớm đã bận việc khác, chẳng nghĩ đến chuyện ai dám “quấy rối” Giang Sa Sa – người nổi tiếng là có tính khí tệ hại trong giới.
Khi trợ lý vội vã quay về, vừa thấy An Tuyết Nhi ung dung bước ra từ lều của Giang Sa Sa thì trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành, lập tức ba chân bốn cẳng chạy vào trong.
Giang Sa Sa mặt trắng bệch, dựa vào ghế như vừa vượt qua kiếp nạn, cảm giác khắp người không ổn chút nào. Đặc biệt là đầu óc quay cuồng “ong ong ong”, thở cũng không nổi.
Trợ lý cứ tưởng cô ta bị An Tuyết Nhi đánh cho một trận, vội vàng lao tới kiểm tra: “Chị Sa Sa! Chị sao rồi? Không sao chứ?”
Giang Sa Sa chẳng còn chút sức sống, mắt lờ đờ không buồn đáp lời. Trợ lý tức giận muốn đi tìm An Tuyết Nhi tính sổ.
Giang Sa Sa hoảng hốt, như thể sống lại, túm lấy cổ áo trợ lý: “Đừng! Đừng mà! Tuyệt đối đừng!”
Cô ta không muốn chết sớm! Vừa tiễn An Tuyết Nhi đi được một chút, lại gọi cô quay lại thì đúng là tự đi tìm chỗ chôn mình.
Trợ lý lần đầu tiên thấy Giang Sa Sa trong bộ dạng yếu ớt và khốn khổ như thế, không khỏi đau lòng vô cùng.
Trong đầu Giang Sa Sa chỉ nghĩ đến chuyện làm sao để tránh xa An Tuyết Nhi – về sau, nơi nào có cô ta, cô nhất định sẽ không bao giờ đặt chân tới nữa. Những vết bầm tím trên vai và mông là những bài học máu và nước mắt vô cùng đau đớn.
Dĩ nhiên, còn cả cái miệng “ba hoa không ngớt” kia nữa. Cô thậm chí không dám tưởng tượng lại cái giọng nói như ác ma kia.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


