“Khụ khụ!”
Thư Yểu bị sặc bất ngờ, ho liên tục đến khó chịu, khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay đỏ bừng.
Cổ họng ngứa ngáy không chịu nổi, cô dựa vào tay Dư Tẫn uống hết nước, miễn cưỡng đè xuống cơn ngứa đó.
Giọng nói mang ý cười ác ý của Phó Kim Chu vang lên sát bên tai: “Nghĩ tới cảnh kích thích gì rồi mà sặc thành thế này?”
Cùng với lời nói của anh, hơi thở ấm nóng lúc có lúc không quét qua vành tai Thư Yểu, vành tai trắng nõn lập tức đỏ bừng.
Dư Tẫn biết cô da mặt mỏng, cánh tay dài ôm Thư Yểu vào lòng, rồi có chút ngượng ngùng giải thích với Phó Kim Chu: “Không phải tôi hôn, Yểu Yểu tối qua gặp ác mộng tự cắn.”
Anh ta và Yểu Yểu còn chưa hôn nhau.
Câu phía sau Dư Tẫn ngại không nói ra, nói ra anh Phó cũng không tin.
Yểu Yểu từ nhỏ trong lòng từng bị tổn thương, bài xích những hành vi thân mật, nhưng không sao, anh ta có thể đợi.
Đợi đến ngày Yểu Yểu thật sự yêu anh ta, mở lòng với anh ta.
Bên ngoài đều nói anh ta là công tử ăn chơi, thực ra mỗi mối tình của Dư Tẫn đều là nghiêm túc, chỉ là giống như pháo hoa, thoáng chốc đã tàn, rất ngắn ngủi.
Anh ta không biết khi nào sẽ mất hứng thú với Yểu Yểu, nhưng anh ta có dự cảm, ngày đó còn rất rất xa.
Một bữa ăn, mỗi người một tâm tư.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)