Người Hán đúng là kỳ lạ thật.
Vừa nãy hắn chỉ định trêu chọc cô một chút, ai ngờ cô chạy nhanh hơn cả thỏ, vậy mà giờ lại chủ động nhắc tới chuyện đó.
Lâu Khí hơi nghiêng đầu, đôi mắt trong suốt như lưu ly hiện lên vẻ ngây thơ thuần khiết.
Trang sức bạc trắng như tuyết dưới ánh mặt trời nở ra quầng sáng rực rỡ.
“Xẹp rồi, cô muốn sờ thử không?”
“Khụ…”
Thư Yểu suýt bị sặc, vội ho khan một tiếng để che giấu, lẩm bẩm: “Không cần đâu, cảm ơn ý tốt của anh.”
Lâu Khí nghe vậy, có chút tiếc nuối nhướng mày, nhưng cũng không nói thêm gì.
Hai người trước sau bước vào nhà sàn.
Nhìn từ bước chân, vẫn có thể thấy Lâu Khí đi lại chưa thuận, động tác chậm chạp.
Chỉ là vừa rồi còn nghiêm trọng đến mức ngay cả đi vệ sinh cũng không làm được, giờ lại có thể đi lại tự nhiên như vậy?
Ai nói trẻ con lớn lên trong núi không có tâm cơ chứ, cô thấy hắn tâm cơ đầy mình.
Thư Yểu quyết định vạch trần màn “khổ nhục kế” của Lâu Khí, đột ngột dừng bước, quay đầu liếc nhìn lưng hắn.
Hắn mặt không đỏ tim không loạn gật đầu, giọng điệu tự nhiên.
“Vẫn còn hơi đau, nhưng chịu được. Người Miêu chúng tôi lớn lên trong núi, rất hiểu biết về thảo dược, thuốc bột nghiền ra đều có dược tính mạnh.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)