Hàn Kiêu đưa Kim Nhiễm Dã sang bên này, dáng vẻ điềm tĩnh. Bộ quân phục càng làm nổi bật đôi chân dài thẳng tắp, tay áo xắn cao để lộ những đường nét rắn chắc của bắp tay. Nhìn anh chẳng khác nào một con báo săn lạnh lùng đang tuần tra lãnh địa, cấm kẻ lạ lại gần.
Đồng tử Tống Huy Nhiên hơi co lại, gượng cười: “Đội trưởng Hàn, không ngờ hôm nay anh cũng rảnh tới khu chợ này.”
“Đến tìm người.” Hàn Kiêu đứng bên cạnh Bạch Cảnh, lơ đãng nghịch chiếc bật lửa trong tay, hỏi thẳng: “Mua đồ xong rồi, sao chưa thấy quay về?”
“Tống thiếu gia cứ nằng nặc đòi mời tôi đi ăn cơm.” Bạch Cảnh cười tủm tỉm, cô chưa cần ra tay đã rất tốt rồi.
Nếu đánh thật thì e là sẽ làm hỏng không ít cơ sở vật chất công cộng, lúc đó không biết phải bồi thường bao nhiêu điểm tích lũy.
Đổng Hoằng nghiến răng, biết rõ Hàn Kiêu không dễ chọc nhưng cũng không thể phản bác lời Tống Huy Nhiên, đành gượng cười: “Là... là lỗi của tôi, nhưng cũng vì trước đó Bạch Cảnh có lỗi trước.”
Hàn Kiêu bước lên hai bước, nụ cười không mấy thiện chí: “Đổng Hoằng đúng không? Nếu tôi nhớ không lầm, là mấy người ra tay trước, định ném Bạch Cảnh ra để cản quái vật, đúng chứ?”
Mặt Đổng Hoằng trắng bệch, bị khí thế lạnh lẽo của Hàn Kiêu dồn ép đến mức không thốt nên lời.
Thấy tình hình không ổn, Giang Viện vội lên tiếng: “Đội trưởng Hàn, bọn tôi chỉ là người bình thường, sao có khả năng đẩy Bạch Cảnh ra ngoài được.”
Trần Phi Nhiên lặng lẽ đứng bên cạnh Giang Viện, không nói gì. Giờ bọn họ chỉ còn biết dựa vào Đổng Hoằng. Nếu gã ta sụp đổ, tất cả sẽ bị nhà họ Đổng đá ra khỏi cửa.
“Đúng vậy, đội trưởng Hàn đừng vu oan! Rõ ràng là Bạch Cảnh định đẩy bọn tôi ra ngoài để dụ quái vật mà!” Vương Kỳ Minh lấy hết can đảm hét lên.
Nghe vậy, những người đi ngang qua không khỏi dừng bước, ánh mắt tò mò bắt đầu đổ dồn về phía Bạch Cảnh và Hàn Kiêu.
Tống Huy Nhiên hài lòng cười, không ngờ mấy tên vô dụng kia cũng có chút tác dụng.
Kim Nhiễm Dã nhíu mày định bước lên giúp nhưng bị Hàn Kiêu giơ tay ngăn lại.
Bạch Cảnh bật cười lạnh, ánh mắt lạnh lẽo: “Tôi đẩy mấy người ra ngoài để dụ quái vật? Là tôi dẫn đầu chạy ra từ trường đại học, mấy người thì sao? Ở nhà tôi, ăn của tôi, uống của tôi, còn dám đưa cả Bạch Huyên về khiến tôi suýt mất mạng!”
“Nếu tôi thực sự định đẩy mấy người ra làm mồi nhử, sao khi con quái vật lao vào lại để mấy người bình an vô sự trong phòng?” Bạch Cảnh xắn ống quần, để lộ hai vết thương dữ dội chưa lành hẳn: “Tôi là dị năng giả hệ Mộc mà còn bị thương thế này, nếu tôi thực sự có ý đồ xấu, tại sao năm người bình thường như mấy người lại không hề hấn gì?”
“Khi tôi giết con quái vật đó, mấy người vẫn bình yên trong phòng đấy.” Hàn Kiêu cười nhạt, lười biếng thêm một câu.
“Hay là cần tôi đi điều tra camera theo dõi?”
Mọi người xung quanh vừa thấy hai vết thương trên chân Bạch Cảnh lập tức đồng loạt hít vào một hơi lạnh. Trông thật đáng sợ. Lại quay sang thấy năm người nhà Đổng Hoằng chẳng ai bị thương tích gì, không khỏi bắt đầu nghi ngờ.
“Nếu là quái vật thật sự xông vào, kẻ bị tấn công đầu tiên phải là cô gái kia mới đúng?”
“Đúng thế, nếu định lấy người khác làm mồi, ít nhất cũng phải có vết thương cho giống chứ, không thì chẳng lừa được ai.”
Các nhà nghiên cứu từng chỉ ra rằng, con người bị thương và chảy máu có sức hấp dẫn lớn với quái vật.
“Lại nói, để người trong phòng thì được gì? Phải chặn ở cửa ngoài mới giữ được mạng chứ.”
“Hừ, đúng là cứu nhầm một lũ vong ân bội nghĩa!”
“Đã không biết ơn, còn quay lại cắn ngược, đúng là hết thuốc chữa!”
Mặt Giang Viện đỏ bừng, chỉ tay vào Bạch Cảnh hét lên: “Rõ ràng là cô trói bọn tôi lại!”
“Ồ, tôi có sức để trói các người, mà lại không có sức ném các người ra ngoài làm mồi cho quái vật phá cửa xông vào à?” Bạch Cảnh nhìn Giang Viện đầy chán ghét.
Đáng lý nguyên chủ phải để mấy người kia chết quách ở trường cho rồi.
“Hay là các người định đẩy một cô gái nhỏ ra ngoài làm mồi, bị người ta trói lại còn kêu ca cái gì?” Một bác gái đứng gần đó hừ lạnh, ánh mắt đầy khinh bỉ.
Giang Viện bị nói trúng tim đen, tức đến nghẹn lời. Đúng vậy, bọn họ thực sự định đẩy Bạch Cảnh ra ngoài.
“Cô ta là dị năng giả hệ Mộc, gặp quái vật trước là đúng rồi còn gì? Cô ta phải bảo vệ bọn tôi chứ!” Vương Kỳ Minh chịu không nổi ánh nhìn soi mói xung quanh, gào lên: “Truyện vẫn bảo năng lực càng lớn thì trách nhiệm càng nhiều mà!”
Gã ta thật sự nghĩ thế, thậm chí còn tin rằng việc nhóm mình định ra tay là do bị Bạch Cảnh ép đến đường cùng. Bọn họ chỉ là người bình thường, gặp quái vật thì cầm chắc cái chết. Bạch Cảnh có dị năng rồi, không lẽ lại đứng nhìn bọn họ chết thảm sao?
Đám đông xung quanh nhất thời nghẹn họng, không ngờ thời nay vẫn còn người mặt dày đến mức dùng đạo đức đi áp đặt người khác.
Gã ta là cái gì của người ta? Còn muốn người ta đánh cược mạng sống để cứu mình?
Người ta ngu chắc?
Hàn Kiêu khoanh tay nhìn Vương Kỳ Minh đầy hứng thú: “Vậy cậu có biết nam sinh đứng cạnh cậu cũng là dị năng giả không?”
“Lúc đó... tôi... tôi không biết...” Vương Kỳ Minh lắp bắp, hôm qua gã ta mới biết Trần Phi Nhiên cũng thức tỉnh dị năng. Nhưng hiện tại họ đã an toàn vào căn cứ, Trần Phi Nhiên lại gia nhập đội dị năng của chính phủ, gã ta chẳng muốn nhắc đến chuyện đó.
“Đủ rồi!” Trên mặt Tống Huy Nhiên gần như không nhịn được cười, lập tức mặt lạnh ra lệnh cho vệ sĩ bịt miệng Vương Kỳ Minh lại.
“Tống Huy Nhiên, xem ra mọi chuyện đã rõ ràng. Tôi đưa người của mình đi đây.” Hàn Kiêu hơi nhướng mày, liếc Bạch Cảnh một cái ra hiệu đi theo mình.
Bạch Cảnh thả ống quần xuống, lặng lẽ bước đi cùng Hàn Kiêu và Kim Nhiễm Dã hướng về khu A.
Nhìn ba người khuất dần, Đổng Điệp cẩn thận quay sang hỏi: “Anh Nhiên... bọn mình...”
Tống Huy Nhiên liếc nhìn đám người Đổng Hoằng mặt mày không còn giọt máu, mặt âm trầm: “Về đi!”
Nếu không phải còn cần đến nhà họ Đổng, hôm nay gã ta đã đuổi cả lũ ra khỏi căn cứ rồi.
...
Về đến ký túc xá, Hàn Kiêu bảo Kim Nhiễm Dã đi gọi Mộc Hiểu Lan và Hạng Hãn tới để phổ biến nhiệm vụ.
Bạch Cảnh đứng ngoài cửa, lặng lẽ quan sát căn phòng. Bố cục gần như giống hệt phòng cô ở trước đó, chỉ khác là có thêm một cái tủ quần áo. Trên bàn bày vài cuốn sách và một bao thuốc Khai Phong.
“Ngồi lên giường đi.” Hàn Kiêu cởi áo khoác ném lên ghế, tiện tay rút một điếu thuốc rồi ra ban công, kéo cửa kính, rít một hơi sâu, khói trắng lập tức tỏa ra thành màn sương mờ.
Sống mũi cao, đôi mắt sâu thẳm, ngón tay thon dài kẹp điếu thuốc, toàn thân toát lên vẻ lười biếng bất cần mà quyến rũ chết người.
Bạch Cảnh ngồi lên giường, nghiêng đầu nhìn anh. Anh không biết hút thuốc có hại sức khỏe à?
Cảm nhận được ánh mắt cô, Hàn Kiêu dụi tắt thuốc trong gạt tàn rồi bước vào phòng.
“Sao thế?”
“À.” Bạch Cảnh chớp mắt: “Tôi muốn hỏi, chuyện hôm nay với Tống Huy Nhiên là sao?”
Cô không tin gã ta thực lòng ra mặt vì Đổng Hoằng, chắc chắn còn có chuyện khác.
“Con trai thị trưởng Tống, đầu óc đầy mưu mô.” Hàn Kiêu tựa lưng vào tường, giọng lạnh nhạt, hiển nhiên chẳng coi Tống Huy Nhiên ra gì: “Hắn chỉ đang thử cô thôi, giữ cảnh giác với hắn là được.”
“Ông già Tống Cường giờ chỉ dám âm thầm cản đường, bề ngoài vẫn chưa dám trở mặt đâu.”
Hiện tại, chính phủ trung ương ở thành phố B vẫn chưa mất quyền kiểm soát với các khu vực trực thuộc. Vì vậy, dù giữa chính phủ và quân đội có khúc mắc gì thì cũng không để lộ ra bên ngoài. Nhưng chuyện sau lưng thì khó mà nói trước.
“Đội trưởng, có nhiệm vụ mới à?” Nhóm Mộc Hiểu Lan đẩy cửa bước vào.
“Chính phủ vừa cung cấp thông tin, trên Vân Liên Sơn có vài khối tinh thạch khổng lồ. Họ muốn phối hợp với quân đội và đội dị năng cùng triển khai nhiệm vụ.” Hàn Kiêu nói đến đây, sắc mặt nghiêm túc hẳn lên: “Lão Phùng đã cho máy bay không người lái đi kiểm tra. Quả thật có tinh thạch, nhưng xung quanh thì đầy rẫy dị thực và động vật đột biến. Tần suất xuất hiện khe nứt còn cao hơn nơi khác nhiều.”
“Tống Cường sẽ không có ý đồ riêng gì đấy chứ?” Mộc Hiểu Lan hơi nhướng mày, cô ấy không tin nhóm người bên chính phủ lại tốt bụng đến mức chủ động chia sẻ loại tin tức này.
“Khó nói lắm.” Hàn Kiêu cụp mắt, khóe môi hơi nhếch lên.
Theo ý của Lão Phùng, lão già Tống Cường kia chắc chắn đang âm thầm toan tính điều gì đó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
