Bạch Cảnh vừa tỉnh giấc, trời đã tối sầm lại.
Lan điếu biến dị thấy cô mở mắt, lập tức dùng lá cọ nhẹ vào tay cô: [Em đói!]
Bạch Cảnh nghiêm mặt: [Một ngày chỉ một bữa thôi, không thương lượng.]
Cô cảm nhận dị năng trong cơ thể đã phục hồi được chút ít, nhưng vẫn chưa đủ để ngưng tụ thành một giọt sương xanh. Hơn nữa, cô cũng đang có dự định khác.
Vừa mặc áo khoác xong thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ. Bạch Cảnh ra mở cửa, bắt gặp Hàn Kiêu trong bộ đồ đen, tóc vẫn còn ướt, đứng ngay ngoài: “Đi thôi, tôi đưa cô đi ăn.”
Bạch Cảnh đi theo Hàn Kiêu, băng qua sân huấn luyện, tới căng tin. Giờ này đang đúng lúc ăn tối, lính tráng ra vào tấp nập, trong đó có ba người trông đặc biệt nổi bật.
Hai nam một nữ.
Người con gái tóc ngắn, ánh mắt sắc lạnh, gương mặt góc cạnh, vóc dáng rắn rỏi toát lên sức mạnh. Cô ấy mặc áo khoác đen phối với áo thun xanh rêu, quần túi hộp xám và đôi giày da đen cao cổ.
Trong hai người đàn ông có một người Bạch Cảnh thấy rất quen. Hôm trước lúc được cứu, hắn ta vẫn theo sát sau lưng Hàn Kiêu. Hắn ta có hàng chân mày rậm, đôi mắt to, dáng người lực lưỡng, trông rất chính trực. Người còn lại thì có gương mặt sáng sủa, khí chất ôn hòa, khóe mắt có nốt ruồi lệ, mang theo vẻ yêu mị lạ thường.
“Đội trưởng!” Người con gái giơ tay chào lớn.
Hàn Kiêu rảo bước nhanh hơn: “La lối gì chứ, không thấy tôi đang đến à?”
“Đội trưởng, anh chậm quá, hôm nay tụi tôi đã kéo về mấy con heo biến dị rồi đấy. Trễ thêm chút nữa là chẳng còn gì để ăn đâu.” Cô nàng hừ một tiếng.
Cô ấy liếc sang phía sau Hàn Kiêu, ánh mắt dừng lại trên người Bạch Cảnh, nhướng mày: “Đây là người ngoài đội vừa mới nhập nhóm à? Nhìn hơi yếu ớt đó.”
Nguyên chủ thỉnh thoảng có chạy bộ, nhưng chưa từng được huấn luyện bài bản. So với người thường thì còn ổn, chứ đứng giữa đám lính tráng thế này thì trông đúng là mảnh mai thật.
“Chào chị, tôi là Bạch Cảnh, dị năng hệ mộc.” Bạch Cảnh mỉm cười nhẹ.
Dù lời này là thật, nhưng cô biết ngày đầu tiên vào nhóm mà để người khác xem nhẹ thì không ổn. Hồi học quốc phòng, cô từng giành giải A môn vật lộn đấy.
Lan điếu biến dị cảm nhận được cảm xúc của Bạch Cảnh, liền giương lá lên thị uy, có thể nghe loáng thoáng tiếng không khí bị xé rách.
“Hiểu Lan, ăn xong rồi nói chuyện tiếp.” Người đàn ông thanh tú xen vào, lúc này căng tin đã có thêm rất nhiều người đến.
“Trời ơi, thịt kho tàu của tôi!” Mộc Hiểu Lan dậm chân, quay người chạy vào trong: “Đội trưởng, tôi đi giành chỗ trước!”
Hàn Kiêu tỏ vẻ đã quen với kiểu này, đến cảm xúc cũng chẳng buồn thể hiện, chỉ lẳng lặng dẫn Bạch Cảnh vào trong: “Người vừa nói chuyện với cô là Mộc Hiểu Lan, dị năng hệ kim. Người cao lớn là Hạng Hãn, dị năng hệ không gian. Còn chàng trai mặt trắng kia là Kim Nhiễm Dã, dị năng hệ tinh thần.”
Một đội mà toàn dị năng giả, đúng là quá mạnh!
Bạch Cảnh âm thầm thấy kinh ngạc. Dị năng hệ tinh thần mười người chưa chắc có một, còn hệ không gian thì càng hiếm hơn nữa. Có phải là do tố chất thể chất vượt trội mới giúp họ thức tỉnh được không?
...
“Dữ liệu gần đây cho thấy tốc độ dị hóa của động thực vật nhanh hơn cả tốc độ tu luyện của dị năng giả. Nếu tình trạng này kéo dài, con người sẽ rơi vào thế bất lợi.”
Thị trưởng Tống vẫn giữ nụ cười nhưng ánh mắt lóe lên một tia sắc lạnh, giọng cứng rắn: “Không thể nói thế được. Tuy giờ động thực vật biến dị đã xuất hiện nhưng chưa tấn công quá mạnh, tần suất cũng không cao. Chúng ta nên tranh thủ thời gian này để đào tạo thêm nhiều dị năng giả hơn nữa.”
"Rốt cuộc thì dị năng giả tự rèn luyện cũng có thể nâng cao năng lực của mình, đúng không?"
Tướng quân Phùng mặt thoáng trắng bệch, nghe vậy chỉ cười lạnh một tiếng. Ông thừa biết trong đầu Tống Cường đang nghĩ gì. Rõ ràng là lo sợ thế lực quân đội ngày càng lấn át bộ máy chính phủ.
Hiện tại, tỉ lệ dị năng giả trong quân chiếm một phần ba mươi. Tức là cứ ba mươi lính thì có một người sở hữu dị năng, tỉ lệ này thuộc hàng cao nhất cả nước. Trong khi đó, số lượng dị năng giả được chính phủ tuyển chọn lại chưa tới hai phần ba so với quân đội.
Vì chuyện này, Tống Cường đã ngấm ngầm toan tính không ít. Có lúc còn bí mật cài người vào quân đội để lôi kéo nhân sự, làm như ông không hay biết gì. Nếu không vì tình hình sinh tồn đang quá khắc nghiệt, đến mức không chịu nổi cảnh đấu đá nội bộ, ông nhất định sẽ cho Tống Cường biết thế nào là lễ độ.
Dù đối mặt với gương mặt lạnh như tiền của tướng quân Phùng, sắc mặt Tống Cường không hề thay đổi, vẫn giữ nụ cười niềm nở: "Vừa hay, mấy hôm nay tôi mới nhận được tin, ngoài Vân Liên Sơn hơn trăm cây số có mấy khối tinh thạch khổng lồ, màu sắc khác nhau, nhưng khu vực đó lại đầy rẫy dị chủng, rất khó tiếp cận."
"Ý anh là muốn tôi cử người đi thay anh thám hiểm à?" Tướng quân Phùng nhướng mày, giọng lạnh như băng.
"Sao có thể thế được, tôi cũng sẽ cử người của mình đi." Tống Cường cười cởi mở: "Nhưng nếu có thể phối hợp cùng tổ Đao Phong, thì khả năng thành công sẽ cao hơn nhiều."
Ánh mắt tướng quân Phùng sắc như dao, nhìn thẳng vào Tống Cường: "Anh thừa biết tổ Đao Phong trực thuộc đơn vị đặc biệt quốc gia đúng không?"
Tống Cường vẫn giữ nụ cười chân thành: "Tất nhiên là tôi biết. Cũng vì thế nên mới hy vọng tổ Đao Phong có thể góp mặt trong lần hành động này. Lão Phùng, nếu chiếm được những khối tinh thạch đó, cũng đồng nghĩa chúng ta có thể tạo ra thêm gần trăm dị năng giả."
"Tốt nhất anh đừng có suy tính chuyện gì khác." Tướng quân Phùng hạ giọng, khuôn mặt trầm như nước.
"Lão Phùng thật biết nói đùa."
Tống Cường vẫn giữ nét mặt tươi cười, khiến người khác chẳng thể đoán nổi ông ta đang nghĩ gì trong lòng.
...
So với thời trước tận thế, đồ ăn trong căn tin tất nhiên kém hơn rất nhiều. Nhưng sau ba ngày chỉ ăn mì gói, vừa nhìn thấy thịt kho tàu bóng mỡ xen nạc, nước miếng Bạch Cảnh suýt nữa không kìm được.
Họ đến đúng lúc, vừa kịp lấy phần thịt kho cuối cùng.
"Muốn đấu thử một trận không?" Mộc Hiểu Lan đặt đũa xuống, ánh mắt lấp lánh vẻ thách thức. Tổ Đao Phong không chấp nhận kẻ yếu làm vướng chân cả đội.
Kim Nhiễm Dã và Hạng Hãn không nói gì, nhưng biểu cảm thì hoàn toàn đồng tình.
Hàn Kiêu tựa vào lưng ghế, im lặng quan sát toàn bộ.
Bạch Cảnh nuốt nốt miếng cơm cuối, rồi lịch sự lấy khăn giấy lau miệng. Cô ăn hơi nhiều một chút: "Được thôi."
Cũng tiện xem thử sau khi Lan điếu tiến hóa thì có gì mới.
Năm người kéo nhau ra sân huấn luyện. Hàn Kiêu và hai người còn lại đứng bên ngoài, để lại khoảng trống cho Bạch Cảnh và Mộc Hiểu Lan.
Bạch Cảnh khẽ vuốt ve Lan điếu biến dị, ngay lập tức nó lớn vọt lên, xòe lá múa cành vây quanh cô. Dưới ánh tà dương nhạt nhòa, đầu lá phản chiếu ánh sáng lấp lánh đến rợn người.
Khóe miệng Mộc Hiểu Lan khẽ nhếch. Tay phải cô ấy nhanh chóng hóa kim loại, lao thẳng về phía mặt Bạch Cảnh. Bạch Cảnh lùi một bước, dây leo từ cây lan lập tức chắn trước mặt, đồng thời tách ra nhiều nhánh vung về phía đối thủ.
Mộc Hiểu Lan lập tức dùng tay trái đã bọc kim loại đỡ lấy. Tiếng va chạm vang lên chát chúa, nhưng cô ấy vẫn bị lá của cây lan cắt rách, máu rỉ ra. Tay phải đâm vào dây leo tóe lửa.
Dù Mộc Hiểu Lan tấn công liên tiếp, nhưng dưới sức ép mãnh liệt của những dây leo, cô ấy không thể nào chạm tới được Bạch Cảnh. Trong khi đó, số dây leo bảo vệ Bạch Cảnh lại rất nhiều, không chỉ chắn đòn mà còn chia ra tấn công ngược lại.
Dù cơ thể Mộc Hiểu Lan đã được bao phủ bằng lớp kim loại tự tạo, nhưng độ cứng của lá Lan điếu biến dị còn vượt qua cả lớp phòng ngự của cô ấy. Lưỡi lá cứng như dao rạch ra từng vết thương, máu không ngừng rỉ xuống.
"Được rồi, đến đây đi."
Mộc Hiểu Lan vừa hứng thêm vết thương thứ sáu, Hàn Kiêu lập tức lên tiếng ra hiệu dừng lại.
Bạch Cảnh ra lệnh cho Lan điếu biến dị ngừng tấn công, Mộc Hiểu Lan cũng đứng yên, hai chân vẫn còn hơi run.
Cô ấy từng thấy loại thực vật giống Lan điếu biến dị này trong rừng rậm Amazon. Khi đó gần như không thể gây tổn thương chí mạng cho nó, cuối cùng phải dùng thuốc sinh hóa mới xử lý được, mà đội ngũ cũng thiệt hại nghiêm trọng. Vậy mà cây bên cạnh Bạch Cảnh, độ cứng còn vượt xa loài cô ấy từng gặp. Chỉ khi cơ thể cô ấy chuyển hoàn toàn sang dạng kim loại mới đủ sức đấu lại nó.
"Tôi thua rồi."
Mộc Hiểu Lan từng đối mặt dị năng hệ mộc, nhưng họ chỉ có thể điều khiển thực vật biến dị cấp một. Còn cây lan kia, ít nhất là cấp hai.
"Cảm ơn." Bạch Cảnh mỉm cười nhẹ nhàng.
"Dị thực của cô rất mạnh." Mộc Hiểu Lan dùng tay quẹt đi giọt máu rỉ trên cánh tay: "Nhưng thể năng của cô thì không. Nếu bị nhiều người tấn công cùng lúc, có thể sẽ rất nguy hiểm."
Dù Lan điếu biến dị có nhiều dây leo đến đâu thì vẫn có giới hạn.
"Thời gian tới cô cứ tập đánh cùng Hiểu Lan." Hàn Kiêu bước tới trước mặt Bạch Cảnh, tỏ vẻ thích thú khi định chạm vào cây lan. Nhưng nó lập tức co lại, rút về quấn quanh cánh tay cô: "Tôi đoán cô vẫn còn sức điều khiển dị thực khác đúng không?"
Lan điếu biến dị thiên về phòng thủ, khả năng tấn công thì vẫn hơi yếu.
"Cũng có thể." Bạch Cảnh gật đầu.
Nói chính xác thì, cô đã có sẵn mục tiêu.
Kẻ từng khiến căn cứ thành phố C sụp đổ ở kiếp trước, chính là cây Tơ hồng biến dị cấp sáu. Hiện tại, nó vẫn đang âm thầm mọc lên trong khu vườn của một biệt thự trong căn cứ.
"Chuẩn bị trước đi, đợt nhiệm vụ tiếp theo cũng không còn xa." Hàn Kiêu không hỏi thêm, anh luôn tôn trọng mỗi đội viên và bí mật riêng của họ.
Sau khi thừa nhận thực lực của Bạch Cảnh, Kim Nhiễm Dã và Hạng Hãn cũng thân thiện hơn nhiều.
Cả nhóm trở về ký túc xá, Bạch Cảnh phát hiện họ đều ở cùng tầng, còn Hàn Kiêu thì sống ngay đối diện.
"Khi phân phòng, đội trưởng đã yêu cầu như thế." Mộc Hiểu Lan vừa mở cửa vừa quay lại nói: "Có việc gì thì tìm tôi."
Bạch Cảnh khẽ gật đầu: "Cảm ơn chị."
"Không cần khách sáo, từ giờ mọi người đều là đồng đội cả." Mộc Hiểu Lan phất tay, vẻ mặt dửng dưng.
Vừa về đến phòng, Bạch Cảnh mới nhớ lúc rời đi vội quá chưa kịp mang theo đồ dùng vệ sinh. Cô ngần ngừ giây lát rồi định qua phòng rửa mặt tranh thủ xử lý tạm.
Vừa cởi áo khoác thì nghe tiếng gõ cửa. Mở ra đã thấy Hàn Kiêu đang đứng đó.
"Có chuyện gì vậy?" Bạch Cảnh chớp mắt ngạc nhiên.
Hàn Kiêu đưa cho cô túi nilon: "Đồ dùng cá nhân, nếu thiếu gì nữa thì mai nhờ Hiểu Lan dẫn đi khu hàng lề đường mua thêm."
"À... cảm ơn anh." Bạch Cảnh hơi bất ngờ. Không nghĩ Hàn Kiêu lại để ý đến mấy chuyện nhỏ như thế.
"Ngủ sớm đi, mai huấn luyện sẽ vất vả đấy." Hàn Kiêu khẽ cười rồi quay người trở về phòng.
...
Tại nhà họ Đổng.
Nhờ việc Đổng Điệp từng cứu con trai thị trưởng Tống, nhà họ Đổng được cấp hẳn một căn biệt thự nhỏ ở khu D. Vương Kỳ Minh và ba người bạn cũng lấy danh nghĩa bạn học để vào ở cùng.
Khi thấy căn phòng sạch sẽ ngăn nắp, Giang Viện vui vẻ ra mặt: "Phi Nhiên, em thấy bác Đổng đề nghị rất ổn, hay anh gia nhập luôn đội dị năng chính phủ đi?"
Trần Phi Nhiên thoáng sững người: "Để anh nghĩ thêm đã."
Trước tận thế, nhà gã ta cũng chẳng kém cạnh gì nhà họ Đổng. Nhưng vì nhà gã ta ở xa thành phố C nên gã ta không trông mong ba mẹ sẽ cử người đến tìm. Nhất là khi trên gã ta còn có một người anh trai xuất sắc hơn rất nhiều.
Dựa vào thế lực nhà họ Đổng để được thị trưởng Tống chú ý, về bản chất cũng là ép mình phải nịnh nọt Đổng Hoằng. Với gã ta mà nói chuyện đó không khác gì bị ép phải nuốt đắng.
Giang Viện thấy sắc mặt Trần Phi Nhiên thay đổi, liền thông minh không nhắc lại nữa. Nhưng trong lòng cô ta thì đã tính toán kỹ.
Cô ta phản bội Mạc Vũ, cặp kè với bạn trai của bạn thân là Trần Phi Nhiên là vì gia thế phía sau gã ta.
Ai ngờ năm nay lại xui đến vậy. Mạc Vũ phát hiện tất cả, dứt khoát chia tay. Sau đó là tận thế xảy ra, còn Trần Phi Nhiên thì chẳng còn giá trị như trước.
Nghĩ đến lời ông Đổng từng nói, Giang Viện bất giác cắn môi. Có lẽ Đổng Hoằng cũng là một lựa chọn không tệ. Còn Từ Nghiên yếu đuối kia, cô ta chẳng thèm để vào mắt.
Dù xét về ngoại hình hay tính cách, cô ta đều áp đảo hoàn toàn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
