Bạch Cảnh mất một lúc mới lấy lại được tinh thần. Khi cô đứng dậy, nhìn về phía rừng Vân Liên Sơn, mọi thứ đã mang một cảm giác rất khác.
Cô như thể đã có một mối liên kết đặc biệt với đám thực vật dị biến trong rừng. Mỗi một loài cây nơi đây đều giống như mắt của cô, nhờ đó cô có thể cảm nhận được cảnh vật trong phạm vi hàng cây số. Cô thậm chí mơ hồ cảm thấy mình có thể điều khiển mọi thực vật dị biến trong vòng 100 mét quanh mình, chỉ cần một ý niệm thoáng qua là chúng sẽ tuân lệnh.
Bạch Cảnh liếc nhìn một khóm hoa dại cạnh chân Trần Phi Nhiên, lặng lẽ ra lệnh trong lòng.
Chỉ một giây sau, cô liền thấy cành hoa dại kia quấn chặt lấy cổ chân Trần Phi Nhiên. Nhụy hoa vươn ra, mọc răng sắc nhọn rồi hung hăng đâm vào da gã ta, khiến gã ta lập tức tái mặt.
Bất ngờ lại thu được một niềm vui nhỏ.
Bạch Cảnh cố kìm lại nụ cười, bàn tay vô thức siết lấy vạt áo. Cô thực sự rất thích năng lực dị năng mới phát hiện này, đúng là cứu tinh cho nhiệm vụ ngàn cân treo sợi tóc trước mắt.
“Chuyện vừa rồi có liên quan đến cô không, Bạch tiểu thư?” Tống Huy Nhiên nhìn chằm chằm cô, không bỏ qua bất kỳ biểu cảm nào trên khuôn mặt tái nhợt vừa mới ngồi dậy.
Bạch Cảnh điềm nhiên, ho nhẹ vài tiếng rồi chậm rãi đáp: “Tôi cũng không rõ. Tự nhiên trong đầu đau như búa bổ.”
“Đúng vậy, tôi cũng thấy thế.” Một dị năng giả hệ mộc dưới quyền Vương Đông Thăng phụ họa theo.
Trước đó Bạch Cảnh đã ngầm ra hiệu cho họ, bảo cùng phối hợp nếu bị hỏi tới. Hơn nữa, hắn ta không hề nói dối. Lúc cơn gió lạ nổi lên, đúng là hắn ta cảm thấy đau đầu.
Dị năng của Bạch Cảnh mạnh hơn nhiều, cảm giác đau đớn cũng mãnh liệt hơn bọn họ là điều dễ hiểu.
Tống Huy Nhiên khẽ cong môi: “Vậy sao?”
Gã ta nheo mắt, lướt qua các dị năng giả hệ mộc trong đội mình, đúng là sắc mặt ai nấy đều nhợt nhạt. Nhưng nghi ngờ trong lòng gã ta vẫn chưa tan. Cơn gió ban nãy đến quá bất ngờ, mà Bạch Cảnh lại là người phản ứng dữ dội nhất.
Kế hoạch của gã ta không hoàn hảo, cũng không nên xảy ra nhiều tình huống ngoài dự tính như vậy.
Đổng Điệp tiến lên vài bước, giọng dịu dàng: “Trong đội chúng tôi có bác sĩ, hay để anh ấy xem qua cho Bạch tiểu thư nhé?”
“Không cần đâu, tôi thấy cô ấy không có vấn đề gì.” Tay Hàn Kiêu vẫn không rời khỏi eo Bạch Cảnh: “Tốt nhất là nên nhanh chóng lên đường.”
“Phải rồi, lính tráng chúng tôi không yếu đuối đến mức đó.” Mộc Hiểu Lan vừa lau khẩu súng Hắc Thạch vừa lạnh nhạt nói, đứng chắn trước mặt Bạch Cảnh.
Cô ấy vốn đứng ngay sau Bạch Cảnh, đã nhìn thấy làn sương mù màu xanh lá xuất hiện trong tay cô. Nhưng cô ấy sẽ không đời nào bán đứng Bạch Cảnh cho loại người như Tống Huy Nhiên.
“Tôi chỉ là có lòng tốt thôi mà.” Đổng Điệp cụp mắt, vẻ mặt như vừa bị tổn thương: “Dù sao chúng ta cũng là đồng đội.”
Tống Huy Nhiên đứng ngay cạnh cô ta, giọng điệu gay gắt: “Đội trưởng Hàn không tin tưởng bọn tôi sao?”
Kim Nhiễm Dã lên tiếng đúng lúc, dứt khoát cắt ngang màn kịch trước mắt: “Hình như chúng ta đang bị thứ gì đó bao vây.”
Vương Đông Thăng cũng nhận ra có điều bất thường, lập tức hét lớn: “Chuẩn bị chiến đấu!”
Ngay khi lời vừa dứt, hàng chục con thỏ to bằng trái bóng rổ bất ngờ lao ra từ sau rặng cây. Những thực vật biến dị quanh chúng như vừa bị tiêm thuốc kích thích, lập tức phình to, vươn ra quấn lấy chân tay các dị năng giả, khiến không ít người bị bất ngờ.
Trần Phi Nhiên đen đủi nhất. Cây hoa dại còn đang quấn lấy chân gã chưa kịp gỡ ra thì đột ngột phình to, khiến vết thương trên chân gã ta rách toạc. Ngay lúc đó, một con thỏ biến dị dùng chân sau đá tới khiến gã ta hoàn toàn không kịp né.
Cú đá mạnh như bị bò tông vào ngực làm gã ta bay thẳng ra ngoài, đập mạnh vào gốc cây, phun ra một ngụm máu.
Ngoài gã ta ra, cũng có rất nhiều người vì bị vướng dị thực mà không tránh kịp đòn tấn công hung tợn của đám thỏ dị biến.
“Là thỏ biến dị hệ mộc đã thức tỉnh dị năng!” Vương Đông Thăng nghiến răng hét lớn.
May mà hắn ta phát hiện kịp thời, tránh được đợt tấn công đầu tiên của bầy thỏ, cũng chưa bị thực vật biến dị quấn chặt. Nhưng tình hình hiện tại vẫn rất tệ. Đám cây cỏ biến dị cứ không ngừng bò lên người, những chiếc lá sắc như cưa cố cắt rách quần áo tác chiến, hòng lấy được giọt máu đầu tiên.
Lũ thỏ biến dị di chuyển cực nhanh, bật cao, chân sau biến dị trở nên rắn chắc, mỗi cú đá mạnh như cú đấm toàn lực của võ sĩ quyền anh. Nếu không kịp tránh, chỉ một cú thôi cũng đủ khiến người ta trọng thương. Một khi ngã xuống, họ sẽ dùng cặp răng cửa dài và sắc nhọn cắm phập vào người, xé toạc từng mảng thịt lớn.
Rừng cây lại chật hẹp, khoảng cách giữa các chiến sĩ không quá xa. Nếu dùng dị năng sẽ rất dễ làm bị thương đồng đội, nên lúc này cả lính lẫn dị năng giả bên chính phủ chỉ có thể dùng vũ khí cận chiến để chống đỡ.
Ngược lại, Bạch Cảnh lại tỏ ra vô cùng điềm tĩnh. Không rõ có phải vì trên người cô có khí tức của cây Tơ hồng hay không, nhưng đám thực vật dị biến đều né tránh cô, cả lũ thỏ cũng tỏ ra như không hề thấy cô. Thậm chí lúc tấn công, chúng còn cố ý né vùng cô đứng.
Cây Tơ hồng vẫn chưa tiêu hóa xong con chuột biến dị cấp hai từ hôm trước nên không thể hỗ trợ cô lúc này. Bạch Cảnh đành vừa điều khiển Lan điếu ngăn chặn những con thỏ định tấn công binh sĩ, vừa cầm chặt dao găm Hắc Thạch, nhắm thẳng vào con thỏ gần nhất mà đâm mạnh.
Với dao thường, đâm xuyên da lông của thỏ biến dị đã khó, nhưng lưỡi dao Hắc Thạch thì chẳng khác gì như đâm vào đậu hũ, vừa xuyên qua đã kèm theo hiệu ứng ăn mòn cực mạnh. Con thỏ biến dị kia không ngờ mình đã tha cho Bạch Cảnh, mà cô lại không buông tha nó. Chỉ trong chớp mắt, tim nó đã bị đâm thủng, ngã lăn ra đất, chết không nhắm mắt.
Bạch Cảnh thoáng dấy lên chút áy náy, nhưng vội vàng lao vào cuộc chiến tiếp theo.
Hàn Kiêu tay phải cầm đao, tay trái tụ điện, những quả cầu sét phóng ra nối tiếp nhau, giáng thẳng lên bầy thỏ. Với một dị năng giả cấp hai như anh, việc điều khiển dị năng thuần thục đã quá dễ dàng. Mỗi nơi anh đi qua, xác thỏ chất đầy dưới chân.
Cuối cùng cây Tơ hồng cũng không kìm được cơn thèm, mặc kệ cơ thể vẫn đang đầy năng lượng, bất ngờ vươn tua, đâm thẳng vào con thỏ trước mặt Bạch Cảnh.
Do bầy thỏ biến dị đều là hệ mộc, còn phân thân của cây Tơ hồng lại là kẻ chuyên đi săn lũ thỏ biến dị ở Vân Liên Sơn. Có lần nó còn lập “chiến công” diệt ba con thỏ chỉ trong một ngày.
Vì trận cuồng phong ban nãy quá bất ngờ nên không ai kịp nhận ra cuộc tập kích. Kết quả, lũ thỏ biến dị vừa đến đã rút lui, để lại một nửa số người còn đứng vững, số còn lại hoặc bị đánh ngã chưa kịp dậy, hoặc bị thương nặng nằm trong vũng máu, không thể gượng dậy nổi.
Tống Huy Nhiên nhờ có dị năng hệ kim và sự bảo vệ của thuộc hạ nên vẫn toàn vẹn. Nhưng nhìn cảnh tổn thất nặng nề của cấp dưới, sắc mặt gã ta sầm xuống.
Trong số người bị hạ gục, hai phần ba là thuộc hạ của gã ta!
Còn phía quân đội, nhờ có Lan điếu dị biến kịp thời hỗ trợ, cộng thêm Hàn Kiêu một mình tiêu diệt gần chục con thỏ, nên dù có thương vong nhưng vẫn còn trong mức chấp nhận được.
“Đội trưởng Hàn, anh thấy vậy có quá đáng không?” Tống Huy Nhiên gọi tên Hàn Kiêu, nhưng ánh mắt u ám lại dán chặt vào Bạch Cảnh, đặc biệt là cây Tơ hồng đang quấn lấy tay cô.
“Sao cô ta không để cây đó ra tay sớm một chút?”
“Đúng đấy, lần đối phó lũ chuột biến dị đâu có khó khăn gì đâu?” Đổng Điệp đứng bật dậy, giọng đầy căm phẫn.
Dù chỉ bị thương nhẹ, nhưng một cú đá của con thỏ biến dị khiến nửa khuôn mặt cô ta sưng vù. Với người luôn đặt ngoại hình lên hàng đầu như cô ta, chuyện này còn khó chịu hơn cả cái chết.
Trần Phi Nhiên thì đã không còn sức mà lên tiếng. Bắp chân gã ta bị thỏ biến dị cắn mất một mảng lớn, cộng thêm chấn thương nội tạng nghiêm trọng khiến gã ta chỉ còn nằm đó thoi thóp.
Trong đầu gã ta lúc này chỉ lặp đi lặp lại một câu hỏi: [Vì sao cái cây kia lại quấn lấy chân mình? Nếu không có nó, mình hoàn toàn có thể tránh được cú đá đầu tiên của con thỏ.]
“Bé yêu nhà tôi đến giờ vẫn chưa tiêu hóa xong con chuột biến dị hôm qua, ăn thêm nữa có khi nổ tung mà chết đấy.” Bạch Cảnh cười nhạt, ánh mắt chế giễu quét qua Tống Huy Nhiên và Đổng Điệp: “Còn chuyện cứu người, tôi là cha mẹ mấy người chắc? Ra nhiệm vụ lại bắt tôi phải lo cả mạng sống cho các người à? Sao nào? Tinh thạch được chia hết cho tôi, còn các người chẳng lấy gì à?”
“Chỉ biết trông cậy vào tôi ra tay, vậy sao không ở căn cứ đợi đến ngày tận thế kết thúc luôn đi?”
Vương Đông Thăng ôm bụng, mặt lạnh nhìn về phía nhóm Tống Huy Nhiên: “Chúng tôi hợp tác, không phải làm bảo kê cho các người. Bên tôi cũng mất mát không ít!”
Hàn Kiêu không buồn mở miệng. Anh giơ trường đao, đâm mạnh xuống đất mũi đao chỉ cách mũi chân Tống Huy Nhiên vài phân. Đôi mắt anh lạnh như băng, sắc bén như một con báo săn đang rình mồi.
“Tống Huy Nhiên, nếu cậu không hiểu quy tắc, tôi sẵn sàng dạy lại.”
“Bình tĩnh, đừng nóng giận.” Một người thân cận của Tống Huy Nhiên vội vàng chạy ra giảng hòa: “Cậu ấy cũng chỉ vì lo cho người của mình thôi. Tôi nghĩ đội trưởng Hàn và liên trưởng Vương cũng hiểu được điều đó.”
Gã ta xoay người nhìn sang Bạch Cảnh, giọng nhẹ nhàng hơn: “Bạch tiểu thư, chúng tôi không biết cây dị thực của cô hiện giờ chưa thể ra tay, mong cô thông cảm.”
“Tinh thạch ở ngay gần đây, chia đội mà đi thôi.” Bạch Cảnh hờ hững đáp, ánh mắt lạnh lẽo.
“Cái này...” Thuộc hạ của Tống Huy Nhiên tỏ vẻ chần chừ, nhưng sau khi nhìn quanh một lượt, cuối cùng cũng quyết định: “Được, vậy chúng tôi không phiền các vị nữa.”
Bạch Cảnh cụp mắt, che đi nụ cười mỉa mai. Không phiền? Nếu cô đoán không lầm, kể cả không có chuyện này, Tống Huy Nhiên cũng sẽ tìm lý do để tách ra hành động riêng.
Không chia đội thì làm sao âm thầm đi tìm loại thực vật có khả năng khắc chế ký sinh trùng?
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
