Sáng sớm hôm sau, Bạch Cảnh chuẩn bị xong ba lô, treo thanh dao ngắn Hắc Thạch bên hông rồi tới sân thể dục tập hợp.
Lúc này, đội lính trong doanh trại đã tập hợp đông đủ, từng nhóm lần lượt lên xe quân dụng vận chuyển, ai nấy đều mang vẻ mặt nghiêm túc. Liên trưởng Nhất Liên là Vương Đông Thăng bước đến trước mặt Hàn Kiêu, đưa cho anh một điếu thuốc với vẻ lấy lòng: “Kiêu Tử, nhiệm vụ lần này có thể giúp tôi để mắt tới mấy thằng nhóc bên tôi không?”
Vân Liên Sơn cách đây hơn trăm cây số, phải băng qua một vườn thú và cả một viện nghiên cứu. Huống hồ vào núi rồi, đám động thực vật biến dị không đếm xuể.
Đội binh của hắn ta cộng thêm các dị năng giả cũng chỉ hơn hai mươi người, nếu thật sự đụng độ quái vật hay bị kéo vào khe không gian, chắc chắn sẽ phải đánh nhau đến máu chảy đầu rơi. Chưa xuất phát, hắn ta đã lường trước nhiệm vụ này sẽ có không ít người phải bỏ mạng.
Mà đội Đao Phong vốn là đặc chủng thời tiền mạt thế, sau thảm họa, toàn đội đều thức tỉnh dị năng. Hàn Kiêu còn là dị năng giả cấp hai, hiện đang giữ vị trí số một trong căn cứ. Nếu đến lúc nguy cấp mà anh ra tay giúp, chắc chắn sẽ cứu được rất nhiều người. Dù làm lính để bảo vệ đất nước, nhưng nếu còn sống thêm được vài người thì vẫn là điều tốt.
“Tôi sẽ bảo Bạch Cảnh để ý.” Hàn Kiêu nhận lấy điếu thuốc nhưng không châm lửa, chỉ kẹp giữa hai ngón tay rồi xoay nhẹ.
Chưa biết rõ thực lực hai dị thực của Bạch Cảnh, nhưng việc kéo người ra khỏi miệng quái vật thì chắc vẫn làm được.
Lúc trước cây Lan điếu biến dị kia đã tiệm cận cấp hai, còn cây Tơ hồng thì mang theo sát khí cực kỳ mạnh mẽ. Nếu cảm giác của anh không sai, thì chắc nó đã là dị thực cấp hai.
Giờ phần lớn dị năng giả hệ Mộc vẫn chưa lên được cấp một, giỏi lắm cũng chỉ giúp cây cối phát triển. Một số ít đạt cấp một thì cũng chỉ điều khiển được dị thực cấp một. Còn như Bạch Cảnh là thu phục trực tiếp luôn. Không chỉ căn cứ này, mà e rằng cả nước cũng khó tìm được người thứ hai.
“Nghe cậu nói thế thì chắc chắn là rất lợi hại.” Vương Đông Thăng cười hào sảng. Lợi hại thì mới cứu được người.
Hắn ta lục lọi trong túi áo khoác một hồi, cuối cùng đau lòng rút ra một thanh chocolate, đưa cho Hàn Kiêu: “Giúp tôi đưa cho cô ấy. Chocolate nhập khẩu đấy, mười điểm tích lũy một thanh, định mua tặng Hiểu Lan mà giờ đưa luôn cho cô ấy.”
Hàn Kiêu nhận lấy, khóe miệng hơi cong lên: “Vẫn chưa chịu từ bỏ à?”
“Hiểu Lan còn độc thân, sao tôi phải bỏ cuộc?” Vương Đông Thăng cười: “Chờ đấy, đến lúc tôi cưới được cô ấy, nhất định mời cậu đến uống rượu mừng.”
“Được thôi, tôi chờ.” Hàn Kiêu đáp hờ hững. Hai người kia dây dưa cũng năm sáu năm rồi, chẳng biết đến bao giờ mới có thể thành đôi thật sự.
Anh đảo mắt nhìn quanh, thấy Bạch Cảnh đang tiến về phía xe việt dã thì huýt một tiếng, vẫy tay: “Tôi đi trước nhé, lần này anh cũng cẩn thận đấy.”
“Biết rồi, cảm ơn nhé, anh em.” Vương Đông Thăng cảm kích gọi với theo.
Bạch Cảnh còn chưa tới gần xe đã bị Hàn Kiêu gọi lại: “Cho cô cái này.”
Cô quay đầu lại, liền thấy một vật màu đen bay về phía mình. Cô vội đưa tay bắt lấy, nhìn kỹ thì hóa ra là một thanh chocolate. Bạch Cảnh chớp mắt, đội trưởng tặng mình chocolate?
Phúc lợi thành viên mới?
Chưa kịp mở miệng hỏi, Hàn Kiêu đã giải thích: “Liên trưởng Nhất Liên nhờ tôi đưa cho cô. Nếu có thể thì để mắt tới binh lính của anh ấy.”
Bạch Cảnh hơi khựng lại. Nói thật, ngay cả cô còn không chắc mình có thể sống sót trở về, thì nói gì đến việc chăm sóc người khác?
“Không ép đâu. Nếu cô dùng dị thực kéo người về được thì giúp, không thì coi như số họ không may.” Hàn Kiêu lười biếng đứng dưới nắng, như hiểu rõ băn khoăn trong lòng cô.
“Đừng thấy áp lực. Anh ấy cũng chỉ là lo cho binh lính thôi. Hôm qua còn chạy tới viện nghiên cứu để xin thiết bị mới.”
Bạch Cảnh do dự một lúc rồi mở miệng: “Đội trưởng, hiện tại tôi có thể trao đổi đơn giản với cây Tơ hồng. Hôm qua tôi đã xem tư liệu rồi, cây Tơ hồng đó chính là phân thân của cái cây đang bám trên tay tôi”
Sáng nay, sau khi cho cây Tơ hồng và cây Lan điếu ăn xong, trên dây leo của Tơ hồng xuất hiện thêm các vân đỏ như máu, rõ ràng lại vừa được tăng cấp. Bạch Cảnh không biết cây Tơ hồng đã đạt đến cấp mấy, nhưng việc trao đổi giữa cô và nó ngày càng suôn sẻ hơn. Cô cũng đã biết từ cây Tơ hồng rằng trong Vân Liên Sơn có một loại sâu rất đáng ghét.
Chúng sẽ chui vào cơ thể động thực vật biến dị, ký sinh bên trong và hút hết chất dinh dưỡng của vật chủ để nuôi trứng. Hồi cây Tơ hồng còn yếu, cũng từng bị loài sâu này tấn công, nhưng vì bản thân nó cũng là loại thực vật ký sinh, nên cuối cùng đã nuốt chửng luôn mấy con sâu đó. Nhưng mấy con sâu này đúng là “ăn rồi lại quên bị đánh”, cứ thấy cây Tơ hồng có nhiều năng lượng là lại tìm đường chui vào, khiến nó cực kỳ ghét bỏ.
Bạch Cảnh cảm thấy việc quân đội thất bại rất có thể là vì đụng trúng loại sâu này.
Hàn Kiêu nghe xong, sắc mặt trở nên lạnh lẽo: “Cô nghĩ đám người Tống Cường biết có loài sâu này tồn tại sao?”
Vì thời gian gấp rút, bọn họ chỉ kịp dùng máy bay không người lái thu thập tư liệu, nên chưa từng phát hiện ra Vân Liên Sơn lại có loài sâu đó. Nếu ngay cả lớp da cây Tơ hồng mà chúng cũng đâm xuyên được, thì con người càng dễ bị ký sinh hơn.
Hàn Kiêu cúi đầu nhìn cây Tơ hồng trên cổ tay Bạch Cảnh. Khi thấy những đường vân đỏ, đồng tử anh khẽ co lại, giọng trầm xuống: “Cây dị thực này lại thăng cấp rồi?”
Anh cảm nhận được uy lực từ nó, rất có khả năng nó đã là dị thực cấp ba! Dị thực cấp ba, không phải chuyện nhỏ.
“À, đúng rồi.” Bạch Cảnh khẽ chạm vào nụ hoa của Tơ hồng: “Sáng nay vừa mới thăng cấp. Chắc là có liên quan đến phân thân của nó hôm qua.”
Nếu không tại sao cùng một nguồn dị năng, sao Lan điếu còn phải chờ vài ngày nữa mới lên cấp?
Dù tin tưởng Hàn Kiêu là người đáng tin, Bạch Cảnh vẫn không định tiết lộ hết về dị năng của mình. Một số chuyện, biết một mình vẫn là an toàn nhất.
Hàn Kiêu nghe vậy, ánh mắt hơi trầm xuống, hàng mi cũng khẽ run rẩy. Anh biết cô vẫn còn giấu điều gì đó, nhưng nhìn thấy sự cảnh giác trong mắt cô, cuối cùng vẫn không hỏi thêm.
Anh vốn không tò mò nhiều. Chỉ cần nó không đe dọa đến căn cứ hay an toàn quân đội là đủ.
“Tôi sẽ cho người theo dõi sát phía chính phủ.” Giọng Hàn Kiêu lúc nói những lời ấy mang theo sát khí lạnh buốt.
Tốt nhất đừng có ai chơi chiêu, nếu không anh sẽ khiến bọn họ trả giá không kịp trở tay.
Bạch Cảnh gật đầu, ý của cô cũng là như vậy. Nếu bên Thị trưởng Tống đã biết có loài sâu đó từ sớm mà vẫn liều lĩnh tiến vào Vân Liên Sơn, thì chắc chắn bọn họ đã có cách đối phó.
“Nhưng liệu bọn họ có đang chuẩn bị sẵn kế hoạch không?” Bạch Cảnh hỏi.
Hàn Kiêu trầm ngâm một lúc, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô: “Không đâu. Người bên ta chưa truyền về tin gì cả.”
Bạch Cảnh giật mình. Ý anh là bên Thị trưởng Tống có người cài trong quân đội?
Đỉnh thật đấy, căn cứ mới thành lập chưa được bao lâu đã có cả tình báo điệp viên. Trong tiểu thuyết cũng không viết chi tiết thế này.
Hàn Kiêu khẽ nhếch môi, giọng điệu nhẹ nhàng: “Cô biết chuyện gì nên nói, chuyện gì không nên nói rồi chứ?”
“Biết chứ! Tôi tuyệt đối không hé nửa lời!” Bạch Cảnh giơ tay thề thốt chắc nịch.
Bây giờ cô là người của đội Đao Phong, lợi ích gắn liền với quân đội, tất nhiên không thể quay lưng được.
“Đội trưởng, chuẩn bị lên xe.” Mộc Hiểu Lan hạ cửa kính xe xuống, gọi một tiếng: “Sắp xuất phát rồi.”
“Đi thôi.” Hàn Kiêu cười nhẹ, đội mũ lên đầu rồi bước lên xe.
Cả đoàn xe lăn bánh rời khỏi doanh trại, tiến về cổng lớn căn cứ, nơi quân chính phủ đang chờ để hợp nhất với đội dị năng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
