Lục Tranh không chút khách khí vạch trần lời nói mập mờ của anh ta.
Cố Cảnh Chu bị hỏi đến mức câm nín, anh ta không có bằng chứng chứng minh không phải mình làm. Nếu như lúc nãy anh ta không vội vàng nhận công lao, có lẽ còn có thể có chút đường lui.
Nhưng bây giờ... Lời biện hộ tìm quá nhiều, đã muộn rồi!
"Anh Lục, nhất định phải như vậy sao?" Cố Cảnh Chu nhìn Lục Tranh với vẻ mặt khó hiểu.
Lục Tranh cười nói: "Cố Cảnh Chu, anh thiếu tố chất và tinh thần trách nhiệm mà một quân nhân nên có, tôi sẽ báo cáo chuyện này lên khu, anh chuẩn bị giải thích đi."
Nói xong, Lục Tranh lại quay sang hướng Giang Mạn: "Còn không mau khiêng cáng cứu thương đến đây, đồng chí nhỏ này đã bị thương rất lâu rồi, cẩn thận chân bị thương lần nữa."
Giang Mạn nhìn thẳng vào anh, giao thủ với Trần An Nhiễm và Cố Cảnh Chu nhiều lần như vậy, đây là lần đầu tiên có người đứng ra nói chuyện thay cô.
Xung quanh ồn ào, Giang Mạn còn chưa kịp nói lời cảm ơn đã bị ấn lên cáng cứu thương.
Lục Tranh vẫy tay với cô, nhỏ giọng nói: "Yên tâm dưỡng thương."
Giang Mạn nghe vậy hốc mắt hơi đỏ, nở nụ cười chân thành nhất trong nhiều năm qua với Lục Tranh.
Cô biết với thân phận của Lục Tranh, nếu báo cáo chuyện này lên khu thì dù Cố Cảnh Chu không bị đuổi khỏi quân khu cũng sẽ bị ghi lỗi lớn. Tốt hơn nhiều so với việc cô phải liều mạng từng bước báo cáo lên trên, cũng đơn giản hơn nhiều.
Bất kể anh ta giúp mình vì lý do gì, Giang Mạn đều vô cùng biết ơn anh ta.
Trên khuôn mặt nhỏ nhắn, đôi mắt hơi tròn cong thành hai vầng trăng khuyết, hai lúm đồng tiền nhỏ cũng xuất hiện ở khóe miệng khiến Lục Tranh lại ngẩn người.
Ngón áp út không hiểu sao lại giật giật, mạch máu nối với tim cũng không khỏi rung lên một trận chua xót...
...
[Chúc mừng ký chủ đã vượt qua mười chướng ngại cuộc đời, hiện thưởng mười điểm tích phân cuộc sống hoàn mỹ, xin ký chủ chú ý nhận.]
Trạm y tế trong quá trình huấn luyện thực ra chỉ là một chiếc lều hành quân đơn sơ.
Giang Mạn vẫn luôn nghĩ đó là ảo giác của mình nhưng khi nằm trên cáng cứu thương, âm thanh đó lại xuất hiện.
Còn nhắc nhở cô đã vượt qua mười chướng ngại cuộc đời.
Chướng ngại cuộc đời này có phải là Cố Cảnh Chu không?
Là một người sinh ra và lớn lên ở những năm sáu mươi, ngay cả khi đã đọc xong cuốn sách vượt thời đại đó, Giang Mạn cũng không hiểu hệ thống là thứ gì.
Nhưng không sao, thứ huyền bí đó đã không làm hại cô còn đưa cô trở về, bây giờ lại vì Cố Cảnh Chu mà thưởng cho cô, Giang Mạn sẵn sàng tin nó một lần.
Thực ra dù không tin cũng không được, Giang Mạn hoàn toàn không biết nó là thứ gì, lại ở nơi nào.
Y tá đã bôi thuốc dầu xong cho cô: "Mấy ngày nay đừng gội đầu, chân cũng ít dùng sức, chúng tôi sẽ báo cáo bệnh án cho đại đội trưởng của cô. Chặng huấn luyện trở về thì cô đừng tham gia nữa, cô đi theo xe y tế của chúng tôi đi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



