Khi Phương Ương Ương nhận ra mình đã xuyên sách, cô đang cùng câu lạc bộ của trường đại học đến quảng trường Thành Ý, ngồi trên ghế dài, nhìn các thành viên xung quanh bắt đầu bày trí áp phích quảng cáo cho hoạt động gieo trồng mùa thu năm nay.
Mặt trời chói chang.
Ánh nắng chiếu rọi lên người cô, những người qua đường không khỏi liếc nhìn thêm vài lần.
Làn da trắng như tuyết, đôi mắt long lanh như sao trời, cô gái xinh đẹp dường như đang phiền muộn, khẽ cau mày, nhìn những ngón tay thon dài như cọng hành. Cô như đang lơ đãng xoay xoay bàn tay, mu bàn tay, một lúc lâu sau mới đưa tay che mặt, thở dài bất lực.
Cô đã xuyên sách.
Không còn nghi ngờ gì nữa.
Phương Ương Ương nhớ lại cuốn tiểu thuyết mạt thế mà cô đã đọc khi nằm viện, càng nghĩ, môi cô càng mím chặt.
Đó là một cuốn tiểu thuyết mạt thế nam chính thăng cấp mà chị gái cô mua ở quầy sách ven đường. Nam chính cùng nam phụ thứ hai, nam phụ thứ ba, và cả những nhân vật phụ khác, cùng nhau phấn đấu trong mạt thế, cuối cùng thành công xây dựng căn cứ mạt thế, những người còn sống tập trung vào căn cứ, và sau đó, loài người đã nghiên cứu ra thuốc đặc trị cho động vật và thực vật biến dị trong một thời gian dài thí nghiệm, kiểm soát và chữa trị những động thực vật hung dữ, đã biến dị sau khi mạt thế đến cùng với sự thức tỉnh dị năng.
Kết thúc của tiểu thuyết là loài người bước vào kỷ nguyên mới.
Những đứa trẻ mới sinh được thừa hưởng dị năng thức tỉnh từ cha mẹ, đồng thời, môi trường sống của chúng sẽ không còn động thực vật biến dị...
Loài người chính thức bước vào thời đại dị năng.
Mạt thế kết thúc, vạn vật hồi sinh, gen sinh học của toàn bộ hành tinh đã có một bước đột phá, tiến hóa.
...
Phương Ương Ương nhìn chằm chằm vào mu bàn tay mình hồi lâu, cô cắn môi, dùng ngón tay lau đi làn da mịn màng không tì vết trên mu bàn tay - kể từ khi được chẩn đoán mắc bệnh ung thư tuyến tụy, cô chưa từng rời khỏi bệnh viện, vì mạch máu quá nhỏ, những lần tiêm đầu tiên, mu bàn tay cô để lại vô số vết bầm tím; sau đó chuyển sang kim luồn ở cánh tay, nhưng những vết kim trên mu bàn tay vẫn chưa biến mất.
Nửa tiếng trước, khi tỉnh dậy sau giấc ngủ trưa trong ký túc xá, Phương Ương Ương cứ ngỡ mình đang mơ: Trong thời gian hóa trị ở bệnh viện, cô luôn mơ màng, nhưng cô không ngờ giấc mơ này lại chân thực đến vậy.
Sau khi tỉnh dậy, cô nhận được tin nhắn điện thoại, rồi theo câu lạc bộ tập trung dưới ký túc xá để xuất phát.
Cô cứ nghĩ rằng đây là một giấc mơ hỗn loạn vô nghĩa.
Cho đến mười phút trước, cô nghe thấy có người nói hôm nay là ngày 3 tháng 9.
Cô cũng nghe thấy có người nhắc đến tên nam chính trong cuốn tiểu thuyết mạt thế đó - "Yến Phong Cập".
"Nghe gì chưa? Yến Phong Cập của khoa Y năm nay được giữ lại làm nghiên cứu sinh tại trường, giáo sư hướng dẫn đã bắt đầu dẫn dắt cậu ấy rồi."
"Hả? Năm nay cậu ấy mới năm tư mà?"
“Cậu ta là học thần đấy, làm sao có thể giống với người bình thường như chúng ta được?”
Yến Phong Cập, một cái tên nghe có vẻ hơi khác người và khoa trương trong hiện thực.
Khoảnh khắc cái tên ấy vang lên bên tai, Phương Ương Ương sững sờ, cô mới thực sự cảm nhận được mọi thứ xung quanh.
Thế giới thực của Phương Ương Ương vẫn là đầu tháng ba mùa xuân, tiết trời se lạnh.
Còn lúc này, ánh nắng chói chang, ở vùng cận nhiệt đới, tháng 9 vẫn chưa chính thức vào thu, cái nóng gay gắt vẫn còn.
Cô nghe thấy cửa hàng trà sữa gần quảng trường Thành Ý đang phát quảng cáo về món trà sữa mới của ngày hôm nay.
Điện thoại ting ting, có người nhắn tin cho cô, hỏi cô có muốn uống gì không.
Phương Ương Ương nhìn màn hình điện thoại với vẻ mặt thất thần, tin nhắn không lọt vào đầu, cô nhận ra rằng mình đã xuyên sách, và xuyên đến thời điểm: 15 tiếng trước khi mạt thế đến.
15 tiếng nữa, cả thế giới sẽ bước vào thời kỳ biến đổi gen sinh học.
Từ một cái cây nhỏ đơn giản nhất ven đường, một con chó mèo hoang lạc lõng nhất trên đường phố, cho đến những con hổ dữ, sư tử hung dữ trong sở thú, hay vô số con khỉ sống trên núi gần đó…
Tất cả chúng đồng loạt biến dị, và sự thích ứng do biến dị này trên động thực vật lại mạnh mẽ hơn hẳn so với con người.
Chính vì vậy, trong giai đoạn đầu của cuộc chiến với sinh vật biến dị, con người trở thành phe yếu thế.
Cho đến sau này, con người đã dần dần trở thành dị năng giả mạnh mẽ, có thể tự mình tiêu diệt động thực vật biến dị rồi thu thập và hấp thụ năng lượng từ tinh hạch của động thực vật biến dị đã chết sau khi săn bắn.
Tuy nhiên, tất cả những điều trên đều không liên quan gì đến Phương Ương Ương.
Phương Ương Ương, nữ phụ pháo hôi trong truyện mạt thế, vào ngày đầu tiên mạt thế đến, vì trong ký túc xá trồng rất nhiều hoa cỏ, thực vật biến dị đã quấn chặt cửa, nhốt cô trong ký túc xá.
Không có thức ăn, nước uống, cô sống lay lắt được bảy ngày rồi chết ngay từ đầu truyện mạt thế.
Trong nguyên tác, việc Phương Ương Ương thức tỉnh dị năng chỉ được đề cập ngắn gọn trong một đoạn: [Toàn cầu biến dị. Ngày thứ năm loài người thức tỉnh dị năng, Phương Ương Ương đang thoi thóp trong ký túc xá, cô không thức tỉnh bất kỳ dị năng nào... Dù là bất kỳ hệ nào trong Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, đều có thể giải cứu cô khỏi tình cảnh khó khăn hiện tại, nhưng cô không thức tỉnh được bất kỳ hệ nào. Cuối cùng, cô chết trong ký túc xá Xuân Nha của Đại học Tây Trì.]
Nghĩ đến đây, Phương Ương Ương run lên. Cô quyết định, trước khi mạt thế đến, sẽ thu dọn quần áo, đồ dùng cá nhân, và không quay lại ký túc xá của nguyên chủ nữa.
Rồi lại nghĩ đến việc nguyên chủ không thức tỉnh dị năng, trong lòng cô càng thêm đau buồn, nhất thời không biết việc mình xuyên sách này rốt cuộc là tốt hay xấu.
Ung thư tuyến tụy - một trong những loại ung thư ác tính có tiên lượng xấu nhất, dù có điều trị ở bệnh viện, cô cũng không sống quá hai mươi tuổi.
Đại học Tây Trì – trong tiểu thuyết mạt thế, là trường đại học tốt nhất cả nước, nơi quy tụ những học sinh ưu tú nhất, chỉ những người nằm trong top 100 các tỉnh thành mới có cơ hội theo học. Sau khi mạt thế ập đến, nhờ vào tập thể giáo viên đáng tin cậy, giỏi chiến lược và nhóm học sinh trẻ đầy tiềm năng, nhà trường đã thực hiện hợp tác giữa thầy và trò, đạt được tỷ lệ sống sót lên đến 60%, lưu giữ được lực lượng tinh hoa nhất đất nước, góp phần vào sự phục hưng của nhân loại trong tương lai.
Nam chính, nam phụ thứ hai, nam phụ thứ ba đều là sinh viên của Đại học Tây Trì.
Yến Phong Cập - sinh viên năm 4 khoa Y của Đại học Tây Trì được giữ lại làm nghiên cứu sinh, thành tích xuất sắc, nổi bật, là tinh anh trong số các tinh anh. Anh đã tổ chức và phối hợp với các giáo viên và sinh viên sống sót của Đại học Tây Trì, đưa ra những quyết định sáng suốt, cứu sống phần lớn giáo viên và sinh viên trong trường, và di dời họ đến khu vực an toàn.
Mạnh Tử Chiêu, sinh viên năm 2 Học viện Hàng không Đại học Tây Trì, có thể lực vượt trội, xuất thân từ gia đình làm trong ngành hàng không, đã có giấy phép bay quốc tế. Trong tiểu thuyết mạt thế, cậu là lực lượng chủ chốt cho giao thông hàng không trong giai đoạn sau này.
Đậu Thanh, sinh viên năm ba ngành Tin sinh học tại Viện Nghiên cứu An ninh Thông tin và Dữ liệu của Đại học Tây Trì, là một học bá. Sau này đã có những đóng góp to lớn trong việc nghiên cứu ra thuốc đặc trị động thực vật biến dị cho loài người.
...
Phương Ương Ương nhìn xung quanh, sững sờ nhận ra rằng, ngay lúc này, trong bán kính trăm mét xung quanh cô, cả ba nhân vật nam này đều xuất hiện.
Trên ghế dài cách đó không xa, Đậu Thanh đang cúi đầu làm bài thi thử trên máy tính bảng.
Trên sân tập cố định của ngành Hàng không, bãi cỏ xanh mướt bên trong quảng trường Thành Ý, nhiều sinh viên đang thực hiện bài tập quay trên bánh xe xoay để rèn luyện khả năng chống chóng mặt. Mạnh Tử Chiêu là một trong số đó, cậu đưa chai nước khoáng cho một nam sinh, nhẹ nhàng nhảy lên bánh xe xoay, hai tay nắm chặt, giữ người thẳng và bắt đầu xoay, thực hiện bài tập kéo dài hơn mười mét trên bãi cỏ.
Còn Yến Phong Cập, anh đang đứng trước cửa hàng trà sữa, có lẽ là đang mua trà sữa cho bạn học. Chàng trai trẻ lưng thẳng tắp, áo sơ mi trắng, quần dài đen, vẻ mặt lạnh lùng, cầm điện thoại, hình như đang xem tin nhắn.
Phương Ương Ương hít sâu một hơi.
Cô muốn sống sót, và muốn sống sót thì phải bám vào một cái đùi nào đó.
Phương Ương Ương nhớ lại kết cục cuối cùng của họ trong truyện mạt thế.
Nam chính Yến Phong Cập, trở thành một trong những người sáng lập căn cứ mạt thế, xung quanh không thiếu phụ nữ, không ít người tình nguyện dâng hiến.
Nam phụ thứ hai Mạnh Tử Chiêu, gia đình cậu đều sống sót đến cuối truyện, sau khi loài người thành công giải quyết vấn đề động thực vật biến dị, gia đình đã sắp xếp cho cậu xem mắt những cô gái trẻ cùng tầng lớp.
Nam phụ thứ ba Đậu Thanh, mồ côi cha mẹ, lớn lên trong trại trẻ mồ côi, nhờ bộ não siêu việt đã thành công nghiên cứu ra thuốc đặc trị, trở thành một trong những người có công lớn nhất cho sự phục hưng của loài người, anh vẫn độc thân từ khi mạt thế bắt đầu cho đến khi kết thúc...
Phương Ương Ương cắn môi.
Ánh mắt cô dừng lại trên chàng trai trẻ đang cúi đầu làm bài tập trên ghế dài cách đó không xa.
Kính gọng vàng, làn da trắng trẻo, khuôn mặt tuấn tú, chỉ là vì không chăm chút bản thân nên tóc mái lòa xòa trước trán.
Phương Ương Ương lấy hết can đảm, nhìn vào đồng hồ trên cổ tay – còn 14 tiếng 35 phút nữa là mạt thế sẽ đến.
Cô gái trẻ xinh đẹp, mặc chiếc váy trắng muốt, tà váy tung bay dưới ánh nắng tạo thành những dải cầu vồng tuyệt đẹp. Ánh nắng xuyên qua những đường ren mỏng manh, để lại làn gió nhạt nhòa mà mơ hồ, đẹp như trong mơ.
Má cô ửng hồng, đôi mắt long lanh như sao, cô nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh chàng trai.
Ngón tay Đậu Thanh đang lướt trên màn hình máy tính bảng khẽ run lên.
Anh còn chưa kịp nói gì thì đã nghe thấy giọng nói ngọt ngào, mềm mại như sương khói bên tai.
"Đậu Thanh, em thích anh lâu rồi... Anh có thể làm bạn trai em không?"
Tay anh run mạnh khi lướt trên máy tính bảng, vô tình đóng luôn ứng dụng bài thi thử nghiên cứu sinh chưa làm xong.
Đậu Thanh cổ họng khô khốc, anh nhìn cô chằm chằm nửa giây, rồi vội vàng gật đầu đồng ý.
"Được."
Có thể thấy, cô hơi sững người trước câu trả lời dứt khoát của anh.
Đậu Thanh nuốt nước bọt, yết hầu chuyển động.
"Ý anh là, được, anh đồng ý làm bạn trai em."
【Lời tác giả】
Bối cảnh truyện hư cấu, bản chất là sảng văn, miêu tả nữ chính xinh đẹp rất nhiều, ai dị ứng thì cân nhắc.
Bản chất là truyện cạnh tranh tình cảm giữa các nam chính, không phải N/P, kết cục 1vs1.
-–-
Rất nhiều người không hiểu ý của việc sắp xếp cho nam chính truyện mạt thế được giữ lại nghiên cứu sinh ngay từ năm 4… Tôi biết là sinh viên y thường học theo hệ 5 năm, và thường phải đến năm 5 mới được xét giữ lại nghiên cứu sinh. Nhưng đây là nam chính của truyện dành cho nam mà, anh ấy thông minh xuất sắc đến mức đặc biệt nên mới có thể được giữ lại từ năm tư đấy.
Không phải lỗi logic, chỉ là muốn thiết lập cậu ấy rất thông minh, rất giỏi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
