Khó chịu quá.
Từ lâu Thẩm Vãn Tình đã phát hiện ra rằng tay của Tạ Vô Diễn rất đẹp, nhìn qua thì gầy gầy nhưng lại rất mạnh mẽ. Bây giờ bàn tay đẹp đẽ kia đang đặt trên bụng dưới của cô, bàn tay nóng rẫy lần mò xuống dưới, nơi nào bị nó lướt qua nơi ấy bỗng nhiên trở nên khô nóng khó chịu. Lát sau bàn tay đó bỗng nhiên dừng lại, đột ngột ấn vào sâu một cái.
Thẩm Vãn Tình rên lên một tiếng, cô cắn môi dưới, theo bản năng mà căng eo, ngẩng đầu muốn giãy ra nhưng lại bị Tạ Vô Diễn túm lại ép nghiêng đầu, sau đó hắn bỗng cắn vào môi của cô.
Cắn thật chứ không phải xạo.
Thẩm Vãn Tình cạn kiệt sức lực, ngực cô phập phồng kịch liệt, thở cũng không ra hơi. Nhân cơ hội đó, cô định nhanh nhẹn quấn chăn lén lút chạy đi nhưng lại bị Tạ Vô Diễn nắm eo túm lại.
Hức.
Cô tựa đầu lên vai Tạ Vô Diễn, đáng thương làm nũng: "Ta khó chịu mà, không phải người tu tiên có thể giao hòa thần hồn sao, còn có thể tăng tu vi nữa đó!"
"Thế hả?"
"Đúng vậy!"
Tạ Vô Diễn thu tay về. Nhưng Thẩm Vãn Tình còn chưa thở phào được hơi nào thì hắn lại túm lấy eo cô một lần nữa, một tay khống chế cổ cô, cả người đè lên người cô. Giọng nói của hắn gần ngay bên tai cô, nghe mà ngứa ngáy tê dại: "Nhưng mà tiếc quá, tu vi của ta không cần tăng thêm nữa." Tạ Vô Diễn cúi đầu lười biếng kiêu ngạo phát biểu một câu: "Từng này tu vi đã đủ để ta quậy tung cái gầm trời này lên rồi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)