Đó là một trận chiến gần như không có cơ hội chiến thắng.
Thiên Đạo Cung hiển nhiên đã phát hiện ra điều bất thường từ lâu nhưng bọn họ biết rõ tầm quan trọng của Phong Dao Tình và Kỷ Phi Thần, chính vì thế nên mới không rút dây động rừng. Bọn họ muốn lợi dụng hai người này để tìm được Cô Quang kiếm, đến lúc đó chỉ cần ngồi yên làm ngư ông đắc lợi là được.
Kỷ Phi Thần thay Phong Dao Tình chặn một chưởng, ngực bị kim quang làm cho bị thương nhưng hắn vẫn cố gắng đưa mọi người vào sâu bên trong khe hở của cõi hư vô.
"Chàng cố gắng chống đỡ một chút nhé!" Phong Dao Tình không rảnh quan tâm đến vết thương trên người mình, nàng lập tức phong bế một huyệt vị trên người Kỷ Phi Thần, nhanh chóng chữa trị cho hắn.
Kỷ Phi Thần ấn chặt miệng vết thương, ngẩng đầu lên nhìn Thẩm Vãn Tình rồi chầm chậm giơ tay lên chỉ về một hướng: "Mau đi vào đó đi."
Kể từ khi bước vào cõi hư vô, Tạ Vô Diễn bắt đầu trở nên bất thường. Ý chí chiến đấu của hắn hình như bắt đầu giảm xuống, hắn trông không khác gì một con rối gỗ vô hồn đứng bên cạnh Thẩm Vãn Tình, cho dù vừa rồi tình thế hung hiểm như vậy nhưng cũng không hề có phản ứng gì.
Cốt giới của Thẩm Vãn Tình chợt lóe sáng, cô lấy ra hai viên thần đan cướp được ở ma vực định cho Kỷ Phi Thần uống thì bị hắn cản lại: "Muội mau đi đi, giữ lại thứ này mà dùng, có A Dao ở đây rồi, ta không chết được đâu."
Thẩm Vãn Tình không biết nên nói gì cho phải, chỉ đành cố nén lệ, gọi một câu: "Kỷ đại ca..."
"Ta giận muội lắm đấy." Kỷ Phi Thần cười nhẹ, buông bàn tay đang giữ lấy cổ ta cô ra: "Ta nhìn muội lớn lên, từ khi muội còn nhỏ xíu biến thành bộ dáng bây giờ. Muội không hỏi thì làm sao biết được ta có đồng ý đứng về phía muội hay không?"
Thẩm Vãn Tình đã từng nghĩ cô chỉ có một mình, nhưng hình như sự thật lại không phải như vậy. Hóa ra ngay từ lúc bắt đầu đã có người đối xử thật lòng với cô rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)