Huyền Điểu và Thẩm Vãn Tình đều há hốc mồm.
Chuyện gì thế?
Tạ tiểu cẩu phản nghịch như vậy sao?
Không cho ngủ thì bỏ nhà đi bụi?
Thẩm Vãn Tình còn chưa kịp phản ứng lại thì bỗng nhiên nghe thấy rừng rậm bốn phía vang lên từng đợt kêu gào thảm thiết, sau đó là tiếng quỷ khóc sói gào vô cùng có tiết tấu. Đến lúc một người một chim chạy tới nơi thì dũng sĩ Tạ Vô Diễn cơ hồ đã đánh xong cả cánh rừng, đang vô cùng kiêu ngạo chuẩn bị xông vào trong hang ổ của sơn yêu.
Sơn yêu ôm đầu khóc rống: "Làm gì vậy huhu, hôm nay ta mới chỉ ăn mỗi một con thỏ con thôi mà!!"
Cả cánh rừng tràn ngập tiếng khóc lóc kêu gào của đám yêu quái.
"Vài chục năm nay bọn ta rất an phận, chỉ ăn mấy kẻ lạc đường hấp hối sắp chết mà thôi, bọn ta ngoan thế rồi còn gì!"
"Chơi xấu! Một người lợi hại như vậy lại đi bắt nạt đám yêu quái nhỏ bé như bọn ta! Ta chỉ vừa bế quan tỉnh lại, chỉ là một con tiểu xà yêu bình thường thôi."
"Hắn còn thiêu chết hoa của ta!"
Không biết tại sao nhìn đám yêu quái này khóc lóc thê thảm như vậy, Thẩm Vãn Tình bỗng cảm thấy hoảng hốt, cảm thấy hình như bọn nó mới là dân lành, còn bọn cô mới là yêu quái. Nhưng nghĩ lại, chúng nó cũng không làm gì quá đáng mà đã bị đánh cho một trận, đúng là đáng thương thật.
Vì thế Thẩm Vãn Tình túm lấy Tạ Vô Diễn đang chuẩn bị chọc nát cái sào huyệt của chúng nó, khuyên nhủ: "Thôi bỏ đi, chúng nó đã biết sai rồi."
Tạ Vô Diễn khó hiểu dừng tay, hắn nhìn nhìn bàn tay lấm lem máu của mình sau đó chỉ chỉ đám yêu quái bên cạnh. Đám yêu quái bị hắn chỉ điểm lập tức run bần bật, sau đó ôm nhau khóc rống lên.
Tạ Vô Diễn nhẹ nhàng nói hai chữ: "Nguy hiểm."
... Rõ ràng ngươi còn nguy hiểm hơn ấy.
Thẩm Vãn Tình đột nhiên nghĩ ra gì đó: "Đúng rồi, xin hỏi..."
"Ngài cứ việc hỏi!" Đám yêu quái sau khi bị ăn đòn thì rất biết điều.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)