Nhưng khi cô đến nơi đó tìm kiếm cả tiếng đồng hồ rồi, chút hồn phách này lại không hề có phản ứng gì.
Đây không phải là một dấu hiệu tốt.
Xem xét thì một góc độ nào có thì có thể nói rằng hơi thở của Tạ Vô Diễn đã không còn nữa.
Cách Phong Ma Quật càng gần, sức mạnh của ma tướng càng bị áp chế mạnh mẽ.
"Ma tướng không thể đi tiếp được nữa." Huyền Điểu lại biến về bộ dạng hèn hèn ban đầu của nó, đứng trên vai Thẩm Vãn Tình cúi đầu nhìn con đường đen ngòm không thấy điểm cuối phía trước: "Sát khí trên người chúng nó quá mạnh, nếu cứ tiếp tục đi thì hồn phách sẽ bị cắn nuốt mất."
"Bị cắn nuốt sao?"
"Đúng vậy, ác quỷ ở Phong Ma Quật coi sát khí là thức ăn, cho nên điện hạ cũng có khả năng..."
"Ta biết rồi."
Thẩm Vãn Tình nhìn vực sâu đen ngòm kia, gió âm từ nơi đó thổi lên làm tóc mái trên trán cô bay bay.
Cô vươn tay đặt Huyền Điểu xuống, nhẹ giọng nói: "Ta đi một mình là được."
"Khoan đã, cung chủ đại nhân." Huyền Điểu cắn tay áo cô: "Cho dù thuật thiêu huyết rất mạnh nhưng cũng không thể thiêu được toàn bộ hồn phách của vạn quỷ trong Phong Ma Quật. Hơn nữa ngài chỉ có thể ở trong đó trong khoảng thời gian một nén hương thôi."
"Nếu vượt quá thời gian thì sao?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)