"Cho đến ngày hôm đó, ta cuối cùng cũng biết được tại sao vị ma tôn ác danh truyền xa kia lại phản bội lại ma vực, cam tâm tình nguyện chống đỡ minh ma rồi tan thành tro bụi..."
Đây là bài viết được lật xem nhiều nhất trong mục "Chuyện bát quái của giang hồ" trong Tu Linh thư. Bài viết này miêu tả kỹ từng chân tơ kẽ tóc trận giao chiến thảm khốc của các đại môn phái tu tiên hơn một tháng trước, hơn nữa thủ pháp miêu tả sinh động, tình cảm tha thiết nồng đượm.
"Hắn vốn là một ác ma cô độc, không ngờ rằng chỉ mới gặp nàng một lần đã hoàn toàn động lòng, kể từ đó bắt đầu cố chấp, không thể quay đầu. Vì nàng, hắn cam tâm tình nguyện trở lại Phong Ma quật, vạn năm không nhìn thấy mặt trời, lại còn cưỡng chế phá bỏ phong ấn, bảo vệ nàng chu toàn. Mà vì hắn, nàng cũng rời bỏ người thân bạn bè, bị thế nhân xa lánh..."
Bài viết này miêu tả nữ nhân thần bí làm cho Ma tôn động lòng như sau: "Nàng khuynh quốc khuynh thành, giống như trích tiên, đôi mắt hạnh long lanh xinh đẹp chỉ cần liếc một cái sẽ làm cho người ta cảm thấy thương tiếc, cảm thấy đau lòng. Da nàng như ngọc quý, mảnh mai như không có xương, giọng nói thánh thót như chim hoàng oanh vừa bay ra khỏi hang động."
"Còn nữa, ta đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng có đụng vào mấy bồn hoa trang trí trong phòng ta, rốt cuộc là ai đã bón phân cho chậu hoa trên bàn của ta hả?"
Cô dùng chú truyền âm để nói chuyện, toàn bộ cung điện đều nghe thấy vô cùng rõ ràng.
Huyền Điểu: Ta là cái loại chim đói bụng ăn quàng như vậy sao??
Không biết có phải ảo giác của Huyền Điểu hay không nhưng nó cứ cảm thấy hình như trong nháy mắt mỗi một góc của cung điện đều vô thức tràn ngập áp lực. Tất cả ma tướng ở đây đều rất sợ Thẩm Vãn Tình.
Tuy rằng nhìn qua người này chỉ là một tiểu cô nương ngoan ngoãn xinh đẹp, nhưng ám ảnh tâm lí mà cô mang đến cho đám ma tướng này không kém cạnh so với Tạ Vô Diễn. Mọi chuyện bắt đầu từ ngày Thẩm Vãn Tình vừa mới đến cung điện.
Lúc vừa mới đến đây, bộ dạng của cô vô cùng thê thảm, cả người toàn máu là máu, phù chú làm cho cô đau đớn không thể thở được. Huyền Điểu vừa lôi vừa túm cô lên cái giường đá trăm năm trước Tạ Vô Diễn thường xuyên nghỉ ngơi. Sau đó cô ngủ một giấc, ngủ suốt ba ngày liền.
Ba ngày sau, sau khi tỉnh lại, cô không nói một lời mà khoác thêm áo đi dạo một vòng quanh cung điện, sau đó trầm mặc nhìn về hướng cửa sổ. Cảnh tượng này quả thật làm cho người ta nhìn mà lo lắng.
Huyền Điểu cũng rất lo lắng.
Nó nghĩ rằng, nữ nhân từ trước đến nay vẫn luôn rất cảm tính, rất có thể lần này Thẩm Vãn Tình sẽ buông xuôi, tinh thần sa sút, cuối cùng không gượng dậy nổi nữa. Huyền Điểu nghĩ mãi, cuối cùng cảm thấy không thể để cô như vậy được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)