Phong Dao Tình đứng lên nhìn xung quanh.
Toàn bộ thôn trang đã bị hủy hoại gần hết, quang cảnh đổ nát thê lương, bốn phía hỗn độn, khắp nơi đều là tiếng phụ nữ trẻ con khóc đứt lìa tâm can. Tuy rằng Kỷ Phi Thần đã cố hết sức để bảo vệ song vẫn không thể tránh được việc một số người vô tội phải bỏ mạng.
Chồng của người phụ nữ kia đã tím tái nửa người, độc lan thẳng vào tim, gần như đã thoi thóp. Một cô bé tầm năm sáu tuổi đang quỳ bên cạnh, ôm lấy cánh tay của người đàn ông kia mà khóc, giọng trẻ con non nớt làm người nghe mà não lòng.
Phong Dao Tình nắm chặt viên thuốc giải duy nhất còn lại kia, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay đến mức bật máu.
Thẩm Vãn Tình: "Đưa cho muội đi."
Phong Dao Tình quay đầu nhìn cô, hốc mắt đỏ bừng, một giọt nước mắt rơi xuống.
"Dù sao cũng phải có người lựa chọn, để muội chọn giúp tỷ."
"Bọn họ đều là người vô tội."
"Ta biết." Thẩm Vãn Tình nhìn Phong Dao Tình sau đó vỗ nhẹ lên lưng nàng để an ủi: "Tất cả những người chết đi vì trận chiến này đều là người vô tội."
"Ta có thể cứu huynh ấy."
"Có lòng riêng không phải là chuyện gì đáng xấu hổ cả."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)