Thẩm Vãn Tình ngượng ngùng: "Nói cũng đúng."
Thẩm Vãn Tình và Tạ Vô Diễn sau khi đọc xong đoạn này thì quyết định liên thủ mưu sát Giang Thục Quân, sau đó bị Kỷ Phi Thần và Phong Dao Tình ôm eo cản lại.
Vô luận phong vũ trung, đẳng nhĩ tâm phòng khai.
Nhược nhĩ dã tâm động, nhượng ngã tiến môn lai."
Dịch nghĩa:
Hôm trước mới gặp mặt, hôm nay đã yêu nhau
Nữ nhân thật khó hiểu, cứ phải tốn công đoán
Dù giông to bão lớn, chờ tim người rộng mở
Nếu nàng cũng động lòng, để ta vào phòng nhé!
Thẩm Vãn Tình rất cảm lạnh. Cô nghĩ, nếu Từ Tử Ân xuyên vào Hoàn Châu cách cách, chỉ cần dựa vào bài thơ này thôi Tiểu Yến Tử sẽ rất vui lòng kết bái trở thành anh em sống chết có nhau với tên này. Đã thế Từ Tử Ân còn thấy mình sáng tác rất hay, cưỡng từ đoạt lý mà nói thì đây là dùng ngôn từ mộc mạc nhất để biểu đạt tình cảm chân thành nhất.
Thẩm Vãn Tình cảm thấy hắn nói rất đúng.
Sau đó cô đóng sầm cửa lại.
Cách một tấm cửa còn có thể nghe thấy giọng nói vô cùng kiên định của Từ Tử Ân: "Ta hiểu rồi, ta nhất định sẽ viết ra bài thơ hay nhất đến làm lễ vật tặng cô!"
Thẩm Vãn Tình muốn xỉu tại chỗ.
Cô quay đầu, phát hiện ra Tạ Vô Diễn đang cười vô cùng sảng khoái. Hắn ngồi trên ghế, tay chống lên trán, bả vai cũng thoáng rung rung, nhìn qua khoái chí vô cùng.
Nhưng cô rất là đau khổ.
Cô hoài nghi tên Từ Tử Ân này không phải đang thích cô mà là đang muốn mưu sát cô, làm cô xấu hổ không chốn dung thân, khiến cô bị bóng ma tâm lý rồi sinh ra cảm giác chán nản. Nhưng còn chưa kịp đau lòng được bao lâu thì lại nghe thấy tiếng nha hoàn đập cửa nói: "Thái thú mở tiệc chiêu đãi, mời các vị tiên nhân đi một chuyến."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)