Bước vào cầu thang, tim Quách Tố Mặc như muốn rớt ra ngoài, trên bức tường trắng, trên những viên gạch xanh, chỗ nào cũng bôi đầy máu người, còn có cả thứ màu trắng sữa giống như não, nhìn thế nào cũng giống như cảnh trong phim sinh hóa khủng bố.
Đây là muốn nói với cô rằng đây không phải là một thế giới bình thường sao?! Đây thực sự không phải là một tin tốt lành.
Càng đi xuống, tiếng người nói chuyện càng rõ ràng, mùi tanh hôi xộc vào mũi cũng càng nồng nặc hơn, mơ hồ còn có thể nghe thấy tiếng gầm rú truyền đến từ bên ngoài, trái tim thủy tinh của Quách Tố Mặc đã rơi xuống vực sâu không thể trở lại.
Cô vừa đi đến tầng có tiếng người truyền ra, thì một thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi đã chạy đến chỗ cô, cô không biết có phải là người quen của thân xác này không, cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, sợ bị người tinh ranh nhìn ra manh mối mà gϊếŧ chết cô.
Thứ hai, đây thực sự là thời tận thế khốn nạn.
Qua những cuộc trò chuyện với cậu thiếu niên, cô biết được thiếu niên thanh tú này được mọi người gọi là Tiểu Nghiêm, thế giới đã hỗn loạn từ hơn một tháng trước, không biết từ đâu xuất hiện loại vi-rút thây ma, đã hoàn toàn đánh bại loài người.
Bây giờ bên ngoài hỗn loạn khắp nơi, có lời đồn rằng có thây ma đang săn lùng những người còn sống, còn những người sống sót may mắn có thể kích hoạt tiềm năng trở thành người có năng lực, còn những người không may mắn thì bị thây ma do con người biến thành ăn thịt.
Đa phần đều là người bình thường, vì người có dị năng rất ít nên vẫn chưa có gì khác biệt, nhưng Quách Tố Mặc thầm đoán rằng, theo thời gian người có dị năng ngày càng nhiều, thì địa vị của những người bình thường sẽ ngày càng thấp kém.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

