Tiếng gào rống phát ra từ miệng cô lại mềm mại như tiếng mèo kêu, Quách Tố Mặc trong lòng không khỏi rơi lệ, chết tiệt đã biến thành zombie rồi mà cô vẫn không có uy lực, ông trời còn có để người ta sống tốt nữa không đây?
Người đó “cạch” một tiếng đóng cửa lại, dần dần từ trong bóng tối hiện ra.
Dáng người cao gầy, chân đi giày da đen, ống quần lượn quanh cổ giày, đôi chân dài thon thả được bọc trong chiếc quần tây đen. Áo blouse trắng mặc trên người trông như áo gió, tà áo rủ thẳng đến dưới đùi, một tay bỏ vào túi quần, ống nghe y tế treo trên ngực, phát ra ánh sáng bạc mờ ảo trên chiếc áo sơ mi đen, khi di chuyển có thể thấy dáng người gầy gò dưới lớp áo khoác.
Khi anh hoàn toàn bước ra ánh sáng, Quách Tố Mặc trong góc nhìn thấy tóc anh cắt ngắn hơi lộn xộn, mái tóc mỏng che đi một phần chân mày và mắt, kính không gọng đặt trên sống mũi cao và thanh tú. Cằm thon thả và đôi môi mỏng trắng hồng cong lên một chút, như đang cười nhạo chúng sinh, nhưng sắc mặt lại trắng bệch không khỏe mạnh.
Hừ~ Quách Tố Mặc thở nhẹ một hơi, đè nén con tim đập dồn dập trong ngực. Nhìn thấy người đàn ông này khiến cô – một con zombie – cũng có thể khiến con tim đập loạn. Mặc dù mái tóc đen che mất một phần khuôn mặt, nhưng những đường nét sâu thẳm hiện ra vẫn hơn hẳn những người đàn ông mà cô từng gặp.
Ánh bạc lóe lên, Quách Tố Mặc mới nhìn rõ tay kia của hắn luôn cầm một con dao mổ tinh xảo…
Biết rõ sự lợi hại của anh, Quách Tố Mặc càng không dám hành động thiếu suy nghĩ, chỉ có thể đặt tiêu điểm ánh mắt lên bức tường đối diện an, liếc mắt thấy anh quay lại bàn thí nghiệm loay hoay một hồi.
“Rầm ——”
Tiếng bánh xe lăn chói tai vang lên đột ngột trong không gian tĩnh lặng, làm mấy con zombie gầm gừ, nhưng âm thanh lại trầm thấp và nén lại, như chó con bị mắng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



