Khương Bảo còn đang phân biệt đường về thì trên vai phải bỗng có một bàn tay to đặt lên, đồng thời có người ở phía sau gọi cô: "Đồng chí.”
Cô xoay người lại, thấy người gọi cô là một người đàn ông đẹp trai anh tuấn rắn rỏi, lông mày rậm đen nghiêm nghị.
Không đợi Khương Bảo mở miệng hỏi anh chàng đẹp trai này gọi mình làm gì thì anh đã tự giới thiệu trước.
“Xin chào đồng chí, tôi là Mạnh Tu Viễn.”
Mạnh Tu Viễn... Khương Bảo nghe được cái tên này thì trong lòng chấn động.
Đây không phải là nam chính trong sách sao?!
Nam chính tìm cô làm gì? Muốn tính sổ chuyện tối qua sao? Món nợ này không liên quan đến cô, cô cũng là nạn nhân mà!
----
Lúc này Mạnh Tu Viễn cũng không biết Khương Bảo đang suy nghĩ cái gì, anh tìm cô gần một tuần, không ngờ lại gặp cô ở đây.
Lúc cô trả phòng, nghe thấy cô nói tên Giang Thành thì theo bản năng nhìn cô một cái, không ngờ lại thật sự là cô!
Lúc trước Lâm Ôn Ôn nói thợ may họ Khương, cũng không nói chữ Khương cụ thể là chữ gì. Sau đó anh nghe được họ đọc âm này, đều sẽ theo thói quen liếc mắt một cái.
Cô vẫn không trang điểm như lần đầu tiên gặp nhưng khuôn mặt xinh đẹp động lòng người đến mức có thể áp đảo tất cả màu sắc tốt đẹp của mùa xuân.
Bộ trang phục "bất cứ lúc nào cũng có thể xuống ruộng cấy mạ" trên người cũng trở nên thời thượng dưới sự gánh vác của khuôn mặt này.
“Đồng chí “Giang”, thật là trùng hợp, hai chúng ta ở cùng một nhà khách.”
Cả thị trấn chỉ có một nhà khách, đúng là Mạnh Tu Viễn không có gì để nói.
Khương Bảo nghe được lời mở đầu kỳ lạ này của anh, trong lòng bất ổn, ánh mắt nhìn anh dần dần kinh hoảng.
"Đồng chí Giang, tôi không phải người xấu. Tuần trước tôi từng gặp cô ở trường trung học huyện, khi đó cô đi đưa quần áo cho Lâm Ôn Ôn, tôi dạy học ở lầu bốn. Tôi cũng đã xem quần áo cô mau rồi, sản phẩm rất tinh tế. Tôi muốn nhờ cô may giúp tôi một cái."
Bởi vì Mạnh Tu Viễn quá kích động nên nói năng có chút lộn xộn. Sợ đường đột với cô nên chỉ có thể cố gắng kiềm chế tâm trạng của mình để trông có vẻ bình thường một chút.
“May quần áo sao? "Khương Bảo kinh ngạc.
Cô nghĩ tới rất nhiều lý do anh gọi mình lại, duy chỉ không nghĩ tới cái này.
“Vâng!" Mạnh Tu Viễn hỏi: "Có thể không?”
Làm quần áo là giả, muốn tìm cơ hội tiếp xúc nhiều hơn và hiểu rõ cô mới là thật.
“Anh chắc chắn định tìm tôi để may quần áo sao?”
“Vâng, giá cả bao nhiêu thì cô cứ nói." Mạnh Tu Viễn cho rằng cô xác nhận nhiều lần là lo lắng ra giá cao, anh sẽ không chấp nhận.
Nghe khẩu khí của anh hình như là muốn may quần áo, Khương Bảo liền gật đầu, đáp: "Được.”
“Cô chưa ăn sáng à? Cùng ăn đi, chúng ta vừa ăn vừa nói chi tiết." Mạnh Tu Viễn đề nghị.
Khương Bảo lộ ra nụ cười xấu hổ không mất lễ phép: "Tối hôm qua tôi ở phòng 207, chính là phòng bên cạnh anh.”
Mạnh Tu Viễn chợt ngây người một lúc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)