Quả nhiên, Điền Hạo giống với trong tưởng tượng của Mạn Dao, sau một lúc đấu tranh tư tưởng cũng đồng ý đề nghị của Mạn Dao, dù sao phần hợp đồng sơ bộ trên tay này thoạt nhìn không có bất kỳ chỗ nào không công bằng.
"Điền tiên sinh, vậy anh có thể đi về cố gắng nghiên cứu một chút, nếu nơi nào có vấn đề chúng ta sẽ liên lạc bất cứ lúc nào. Tôi thật sự rất có thành ý muốn thúc đẩy lần hợp tác này." Chuyện kế hoạch đã đến chỗ này, Mạn Dao đương nhiên không mong muốn lại xuất hiện ngoài ý muốn gì, chỗ Điền Hạo cũng rất dứt khoát trực tiếp cầm hợp đồng rời đi, hẹn ba ngày sau đó cho Mạn Dao câu trả lời chắc chắn.
Mặc dù Trương Hạo Đình quan tâm Mạn Dao, nhưng cũng không phát hiện thay đổi bên Mạn Dao. Phải biết, Mạn Dao và Điền Hạo liên lạc đều ở trên máy tính, mấy lần gặp mặt đều là chuyện buổi tối sau khi Mạn Dao tan việc.
---
"Tĩnh Xu, tớ nhớ nhà, tớ muốn trở về, nhưng không trở về được, không thể quay về được." Lý Như Tuyết ngẩng đầu nhìn trời, không muốn để cho Lý Tĩnh Xu thấy nước mắt trong mắt mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)