"Như vậy cũng gọi là vóc người hoàn mỹ, ốm tong teo không có một chút thịt, biết gì không, đàn ông là thích châu tròn ngọc sáng, như vậy khi ôm trên tay cảm giác mới sẽ thoải mái." Trương Hạo Đình ghét bỏ liếc mắt nhìn Mạn Dao, trực tiếp che bai vóc người mà Mạn Dao tự hào nhất là tồi tệ.
"Ngược lại tôi thật ra đã quên, người ta nói ba tuổi là một sự khác biệt, tôi cũng có thể hiểu ông bà cụ giống như chú vậy không theo kịp trào lưu. Lại nói, tôi còn phải cảm ơn chú muốn mời tôi ăn một bữa tiệc lớn, vừa nãy ở trong bữa tiệc chỉ ăn một chút bánh ngọt, bụng thật sự vẫn có chút đói rồi."
Mạn Dao liếc một cái Trương Hạo Đình thẩm mỹ hoàn toàn khác thường đối diện, không biết có phải là chỗ đại não của anh có vấn đề hay không? Thời gian đời trước vẫn luôn nói mình nơi này gầy, nơi đó gầy, mỗi ngày luôn bảo người giúp việc trong nhà làm đủ loại thức ăn ngon, hoàn toàn chìu hư dạ dày của cô, khiến sau khi cô rời khỏi nhà họ Trương, hoàn toàn không thích ứng được ẩm thực nơi đất khách quê người.
Nghe được Mạn Dao lại nhớ thù gọi anh là chú, Trương Hạo Đình cười cười không nói gì, có điều ý xấu lấy tay vò tóc Mạn Dao, làm búi tóc Mạn Dao chải ngay ngắn thành lộn xộn không chịu nổi.
"Nếm thử một chút món này thích không, tôi nghe nói trước kia em không ở thành phố S này, thức ăn tiệm này mùi vị rất ngon, đặc biệt là mấy loại món ăn bảng hiệu của bọn họ, nếm thử một chút so với mùi vị em từng ăn trước kia như thế nào?" Vốn cho là Trương Hạo Đình dẫn cô đi theo, nhất định là nhà hàng Tây cao cấp, nhưng không thể ngờ lại là một tiệm cơm thoạt nhìn có chút tuổi tác.
Tiệm cơm cũng không lớn, vị trí tọa lạc cũng tương đối vắng vẻ, vừa mới đi vào, bên trong rải rác vài người khách, thấy bóng dáng của Hạo Đình và Mạn Dao, có chút kinh ngạc hơi ngẩng đầu, hai người như vậy phải xuất hiện ở cái loại phòng ăn hạng sang mà không phải trong tiệm cơm nhỏ trước mắt này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)