Mai Lan bước nhanh lên cầu thang, đầu tiên là đẩy cửa phòng Như Tuyết ra, cũng may mà cửa không khóa, cầm áo lót áo ngoài của Như Tuyết từ bên trong, sau đó suy nghĩ một lúc lâu ở ngoài cửa phòng, mới vừa lên tiếng vừa đẩy cửa phòng ra.
"Như Tuyết, tớ là Mai Lan, tớ tới rồi." Mai Lan vừa đi vào thì chú ý tới Như Tuyết dùng chăn ôm lấy mình ở trên giường, "Như Tuyết, cậu vẫn tốt chứ, đây là quần áo tắm rửa, cậu muốn thay, chuyện còn lại một lát chúng ta lại nói." Như Tuyết im lặng không lên tiếng nhận lấy quần áo Mai Lan giúp mang tới, thấy Mai Lan xoay người sang chỗ khác, mới lặng lẽ vén lên chăn mền trên người, bắt đầu mặc quần áo vào.
"Như Tuyết, tớ nghĩ chúng ta đều trúng bẫy rập của ả đê tiện Lý Mạn Dao kia, nhất định là nó biết tỏng mục đích của chúng ta, không biết từ lúc nào đã đổi ly sâm banh bỏ thêm thuốc kia với cái trên tay cậu, sau đó thừa dịp tớ rời khỏi cũng rời đi theo, núp trong bóng tối. Hạ Kiệt cũng là tên súc sinh, phát hiện trong phòng là cậu, cũng không như tập với tớ, tên súc sinh này vậy mà làm ra loại chuyện như vậy với cậu, tớ mới vừa muốn trút giận cho cậu hung hăng đánh cậu ta một cái tát. Ai biết tên súc sinh kia lại không biết hối hận, dễ dàng trở tay đánh tớ."
Vừa nói xong Mai Lan vừa dùng tay che kín má trái vẫn sưng đỏ. Lý Như Tuyết mặc quần áo tử tế đi xuống từ trên giường, chính là tát một cái về phía má phải của Mai Lan. "Như Tuyết, cậu lại đánh tớ, tớ biết là tớ đẩy cửa ra, nhưng việc này vốn là chuyện hai chúng ta đã thương lượng xong rồi. Tớ đâu thể ngờ là cậu ở trong phòng, không phải đồ đê tiện Lý Mạn Dao kia, lại nói tớ mới là một người vô tội nhất. Như Tuyết, chúng ta là bạn bè tốt nhất, cậu có bực dọc trút hết lên trên người của tớ, tớ không trách cậu, nhưng cậu phải biết thật sự là tớ không phải cố ý. Như Tuyết."
Cùng với một cái tát này của Lý Như Tuyết, hai bên mặt trái phải của Mai Lan trở nên đối xứng, nhìn ánh mắt Lý Như Tuyết phẫn hận, khuôn mặt Mai Lan đầy uất ức, nước mắt chảy ra từng giọt một từ trong đôi mắt giống như là sợi trân châu rơi xuống.
"Không phải là cố ý, thật là buồn cười, nếu không phải là cậu cố ý, phát hiện tớ không có ở đây, sao không gọi điện thoại liên lạc với tớ, còn có tất cả chi tiết của kế hoạch này cũng chỉ có hai chúng ta biết, chính là tên súc sinh kia cũng hiểu biết lơ mơ. Không phải là cậu nói Lý Mạn Dao kia đã tin tưởng cậu, coi cậu là chị em tốt, vậy làm sao cô ta có thể nghi ngờ cậu? Không phải cậu thấy cô ta uống sâm banh vào, vậy làm sao người trúng chiêu biến thành tớ? Mai Lan, cậu lại giải thích kỹ càng một chút cho tớ."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)