Mạn Dao cúi đầu, giả vờ ra bộ dáng bình tĩnh nếm thử một miếng ly cà phê trên bàn, chờ đợi phản ứng của người đối diện. Ánh mắt của Trương Hạo Đình vẫn luôn không dời đi từ trên người của Mạn Dao.
Lại nói, trí nhớ đời trước của Mạn Dao thật ra khiến cô ngụy trang thoạt nhìn rất giống như thế. Ít nhất trong một lúc Trương Hạo Đình không nhìn ra khẩn trương phía dưới sự bình tĩnh của Mạn Dao, quan sát cô chốc lát, thấy đối phương nhàn nhã uống cà phê, ánh nắng chiều rải rác đến trên người đối diện, khiến trên người đối diện tăng thêm một vệt màu vàng kim.
Nhìn người đối diện, lòng của Trương Hạo Đình cũng dần dần trở lại yên tĩnh từ dưới sự kích thích tới mới vừa nãy, không mở miệng, mà là thân thể buông lỏng dựa vào trên chỗ tựa lưng của sô pha, hưởng thụ thời gian cùng một chỗ khó được này. Một phút hai phút, cà phê trong ly của Mạn Dao đã không thấy một phần ba, người đối diện vẫn không làm ra phản ứng đối với chất vấn vừa nãy của cô.
Nhưng loại ánh mắt dò xét vốn đặt ở trên người cô khiến cô đứng ngồi không yên đó bị đối phương thu về, đối phương hệt như đã hoàn toàn quên mất mình ngồi ở nơi đó. Len lén ngẩng đầu, không để lại dấu vết nhìn đối phương một cái, lại không nghĩ rằng bị đối phương tóm gọn. Trong nháy mắt va chạm với tầm mắt của đối phương, Mạn Dao vốn định dời tầm mắt sang hướng khác ngay, thế nhưng kiểu này thoạt nhìn hình như là hơi chột dạ, dứt khoát quang minh chính đại nhìn thẳng vào mắt của đối phương.
"Lại nói, tôi và Lý tiểu thư cũng đã gặp mặt rất nhiều, trên xưng hô cũng không cần lạnh nhạt như vậy. Lý Mạn Dao, sau này tôi sẽ gọi em là Mạn Dao nhé, em cũng có thể gọi thẳng tên của tôi, Hạo Đình. Dù sao hai nhà chúng ta cũng là thế giao (quan hệ nhiều đời). Hôm nay tôi mới biết thì ra là Mạn Dao còn là người ái mộ của tôi, không ngờ tôi lại có người ái mộ xinh đẹp như vậy, thật là vô cùng vinh hạnh."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)