Bảo Trụ và Gia Mậu đang giúp mình, đây là cơ hội duy nhất của mình, phải thoát thân thế nào, cần mình cẩn thận tìm chỗ hở trong đó. Tương Nghi nhắm mắt lại suy nghĩ rất lâu, dù sao xử án coi trọng nhân chứng vật chứng, dù sao mình cũng phải có ý tưởng từ hai thứ này mới được.
Lạc lão phu nhân thật sự là lão mưu thâm toán*, ngày hôm sau Tương Nghi mới thấy được thủ đoạn của bà ta.
*người nhiều tuổi nên tính cách hại người cũng thâm sâu, có nghĩa khác là đa mưu túc trí hoặc nhìn xa trông rộng, nhưng không phù hợp trong trường hợp này nên mình giải thích theo cách hiểu của mình nhé.
Người đứng trên công đường nhiều hơn hôm qua rất nhiều, trừ nguyên cáo Cao lão phu nhân và nhân chứng Bà đỡ Trương, còn người quỳ đầy đất đông nghịt. Tương Nghi đứng đó, nhìn Lạc lão phu nhân cầm phật châu trong tay đứng một bên, sắc mặt bình thường, không có chút kinh hoàng nào, y phục không hề loạn lên, thật giống như bà ta chỉ tới công đường xem náo nhiệt.
Quá ma ma quỳ xuống bên chân Lạc lão phu nhân, đang kể lể: "Chu đại nhân, lão phu nhân nhà chúng ta đúng là vô cùng oan uổng, mấy chục năm qua bà một lòng hướng thiện, mỗi ngày bái phật niệm kinh, sao biết làm mấy chuyện thương thiên hại lý kia? Xin đại nhân chớ tin lời vu cáo, tra rõ sự thật mới là chân lý!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)