"Vị này ma ma, thật lạ mặt."
Nhìn Bà đỡ Trương đứng ở ven đường, Liên Kiều hơi kỳ lạ hỏi: "Ma ma mới tới hả?" Ánh mắt của nàng vòng vo một vòng, nghiêng đầu suy nghĩ một chút: "Trong phủ gần đây giống như không có người nào vào."
Những lời này vừa vặn hỏi tới chỗ chột dạ của Bà đỡ Trương, bà rất không tự nhiên cười cười: "Cũng còn khá, cũng còn khá." Nhưng nụ cười kia, còn khó coi hơn khóc.
"Bà đỡ Trương, thân thể ngươi không thoải mái hả?" Tương Nghi đi tới bên người Bà đỡ Trương, ngẩng đầu nhìn nàng: "Có muốn ta giúp ngươi đi kêu đại phu tới nhìn một chút không?"
Bà đỡ Trương luống cuống chân tay khép y phục lại: "Không cần, lão bà tử chỉ là tiện mệnh, đâu có kim quý như vậy, Lạc đại tiểu thư tự đi làm chuyện của mình đi thôi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


