Dưới cây đại thu trong sân đặt một chiếc giường trúc, Lạc Đại phu nhân nửa dựa vào đó, bên người có nha hoàn không ngừng quạt cho nàng, trên cái bàn đặt bên cạnh là dưa và trái cây, còn có một cốc nước mơ chua.
"Phu nhân, uống ít nước mơ chua thôi, mấy thức uống bang lạnh này không thích hợp uống nhiều." Linh Lung đứng một bên, đưa cốc nước mơ chua tới tay nàng: "Vừa nãy đã uống một hớp rồi, không thể uống tiếp."
Lạc Đại phu nhân đưa tay xoa xoa huyệt Thái dương, rên rỉ một tiếng: "Trong lòng ta khó chịu, muốn uống chút thức uống băng, thời tiết nóng thế này, không uống nước mơ chua ướp lạnh sao chịu được?"
Đang nói chuyện thì từ trong mắt của nàng bỗng nhiên rơi xuống một giọt lệ, tiểu nha đầu bên cạnh vội vàng cầm khăn tay qua, muốn lau lệ thay Lạc Đại phu nhân, lại bị nàng tát một cái: "Ngươi làm gì? Ai cho ngươi tới? Còn không mau cút đi!"
Tiểu nha đầu nắm chiếc khăn trong tay, cúi đầu nhìn mủi chân mình, toàn thân run rẩy, Linh Lung nhìn dáng vẻ kia của nàng, quát lớn: "Vụng về, chọc cho phu nhân không thoải mái ! Còn không mau mau đến chỗ Hoàng ma ma lĩnh phạt!"
Dáng vẻ Linh Lung hung thần ác sát, tiểu nha đầu bĩu môi, muốn khóc, cũng không dám khóc thành tiếng, chỉ có thể lấy tay lau tròng mắt, cúi đầu đi từ từ. Linh Lung buông nước mơ chua xuống, "Ùm" một tiếng quỳ trước giường trúc: "Phu nhân, ngài cần gì phải làm khổ mình như vậy! Nhị tiểu thư cát nhân thiên tướng, sẽ không có chuyện, không chừng qua mấy ngày nữa trở về phủ."
Lạc Đại phu nhân không lên tiếng, ánh mắt nhìn lá cây trên đỉnh đầu, tàng cây xanh biếc, giống như một cái dù lớn che thật mát mẻ, đầu nàng ở trong bóng tối này, sắc mặt vàng đen càng đen hơn, mấy viên bên trên càng bắt mắt. Nàng hơi phiền não bất an, cật lực lật thân thể, trên bụng tròn vo có một dấu chân nho nhỏ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


