Trên đỉnh đầu một mảnh trời xanh, sạch sẽ giống như tắm qua, rất thoải mái, tâm trạng cũng thoải mái lên theo, hít một hơi, cảm thấy mùi thơm của hoa chuối tây tràn ngập trong cánh mũi.
Bước chân Tương Nghi nhẹ nhàng, bàn tay nhỏ nhắn khẽ vung, ống tay áo cũng vung vẫy theo. Liên Kiều ở bên cạnh nhìn cũng vui vẻ: "Cô nương, cuối cùng bây giờ ngài cũng được như nguyện."
Lâm tri phủ xử án công chính, hết sức sạch sẽ gọn gàng, không choLạclão phu nhân vàLạcĐại lãogialại làm loạn, bút son vung lên kết án, phái người trông coiLạclão phu nhân, để choLạcĐại lãogiađi mang quản sự thiếp thân ma ma củaLạclão phu nhân tới: "Chín chục ngàn lượng bạc lấy tới, lập tức có thể thả ra rồi."
Đãnhiều ngày Tương Nghi ở trong nhà Lâm tri phủ, hậu viện Lâm tri phủ coi như thanh tịnh, không có di nương, chỉ có một nha hoàn thông phòng, nghe Tuyết Châu nói cũng chỉ làm bài trí, trước đây không lâu Lâm tri phủ còn nói một câu với phu nhân, sớm đuổi nàng đi lậpgiađình, đừng trì hoãn nàng.
"Lãogianhà chúng ta, là một người tốt." Tuyết Châu thấp giọng nói: "Ngày xưa phu nhân ra bạc giúp lãogiađọc sách, lãogiamột mực nhớ ân tình này, đối với phu nhân tốt vô cùng, hai người cử án tề mi, hòa hòa khí khí, mấy năm nay chưa từng cãi nhau."
Lâm phu nhân là mộtnữtử gương mặt tròn trịa, mặt đầy phúc tướng, sinh hai nam mộtnữ, con trai trưởng đã 15 tuổi, tên là Lâm Mậu Thâm, con trai thứ Lâm Mậu Chân cũng có mười tuổi rồi, con gái nhỏ nhất, tên Lâm Mậu Dung, năm nay mới tám tuổi, không lớn hơn Tương Nghi baonhiêu, hai người vừa thấy mặt đã chơi đùa cùng nhau, nói chuyện hết sức hợp ý.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)