Gia Mậu ngây người ở Dương phủ mấy ngày, Dương lão phu nhân dùng thuốc mỡ tốt nhất bôi cho hắn, vết trầy da trên tay kia kết vảy rất nhanh, một ngày buổi sáng, nha hoàn rửa mặt thay Gia Mậu, khăn mới lau lên trên, vảy kia rơi xuống, rớt trong chậu nước, giống như một cái thuyền nho nhỏ.
"Lão phu nhân, biểu thiếu gia cuối cùng cũng khỏi rồi." Ngọc Trúc dương dương đắc ý chạy tới bẩm báo: "Vảy trên tay biểu thiếu gia đã rơi xuống, bên trong sinh ra thịt mới, màu sắc hơi nhạt, nếu nhìn sơ qua thì không nhìn ra đâu."
Dương lão phu nhân nhẹ thở phào nhẹ nhõm: "Cuối cùng ta cũng yên tâm." Mặc dù Dung lão phu nhân yêu nhất là con út, nhưng dù sao Gia Mậu cũng là trưởng tôn của bà, không thể không chú ý nhiều, vạn nhất để cho bà ta nhìn thấy, trong lòng nhất định sẽ ghi hận, cho là mình không coi trọng cháu ngoại, không cho hắn đến đây nữa.
Gia Mậu vươn tay ra, rầm rì nói: "Bà ngoại nhẫn tâm, thấy vảy trên tay ta rớt xuống, lập tức đuổi ta đi."
Bảo Thanh ở một bên đưa tay quạt quạt gương mặt: "Biểu ca huynh cứ ăn vạ! Tổ mẫu không phải sợ mẫu thân của huynh lo lắng sao? Lâu như vậy cũng không về Nghiễm Lăng, còn không biết đã xảy ra chuyện gì !"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
