Đến mùa xuân, trong vườn Dương gia khắp nơi đều là phong cảnh xinh đẹp, trong không khí có một loại hương thơm, mùi cỏ xanh lẫn với mùi hoa, làm say lòng người.
Tương Nghi đứng dưới bụi hoa, lấy tay nâng nhánh hoa lên rồi ngửi một cái, thở ra một hơi thật dài, chỉ cảm thấy toàn thân thư thái. Sau hôm du xuân, nàng lập tức đi theo Dương lão phu nhân về Dương phủ, ở phía đông chủ viện, Lạc lão phu nhân đưa cả Liên Kiều và Lưu ma ma tới: "Đừng để cho nha hoàn bà tử Dương phủ phải bận tâm, đi hầu hạ Đại tiểu thư cho tốt."
Y phục đưa tới quả thực vừa người, Tương Nghi siết chặt y phục kia, trong lòng hiểu rõ, Dương lão phu nhân đâu phải lâm thời mua cho nàng, rõ ràng đã sớm chọn xong, vóc người này, không dài cũng không ngắn, vừa vặn, cả kiểu cũng là đúng mốt nhất.
"Cô nương, hình như chúng ta tới hơi sớm." Liên Kiều hơi mê mẩn nhìn tiền đường, bên đó chỉ có mấy nha hoàn đang dọn dẹp, nhưng không thấy bóng dáng của các tiểu thư, phu nhân Dương phủ.
Một góc Tiền đường có một chiếc đồng hồ cát chảy đứng thẳng, Tương Nghi cẩn thận nhìn, quả thật đã đến giờ Mão, nhìn thêm chút nữa sắc trời bên ngoài cũng đã sáng lên, mông mông một mảnh màu trắng bạc ở trên trời phía đông, đè lên một đường màu vàng kim nhàn nhạt.
Nha hoàn quét dọn ở cửa thấy Tương Nghi, cười một cái: "Vì sao Lạc đại tiểu thư thức dậy sớm như vậy?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

