Bên cạnh rừng đào có một hàng trúc làm thành lều, phía trên dùng rơm rạ làm đỉnh, bên dưới để một ít bàn ghế, các phu nhân ngồi thành đoàn, nhìn các thiếu gia tiểu thư nắm cái kìm trên giá đùa bỡn nướng thịt, dầu từng giọt rơi xuống lửa, ngọn lửa đột nhiên nhảy lên cao, tạo ra một trận kinh hô một tràng thốt lên.
"Nhìn xem, sao phải tự mình động thủ, sao không để nha hoàn bà tử làm!" Lạc Đại phu nhân nhíu mày một cái: "Chẳng lẽ các nàng đều thành chủ tử sao?"
Dương Nhị Phu nhân cười một tiếng: "Đi ra du ngoạn, phải tự mình động thủ mới có ý tứ."
Trong lòng nàng có vài phần đắc ý, mặc dù Bảo Trụ mới hơn tám tuổi, nhưng lại rất biết cách chăm sóc người khác, thỉnh thoảng ở bên này hỗ trợ gẩy gẩy lửa than, lại qua bên kia giúp quét gia vị, rất ra dáng chủ nhân, chăm sóc những thiếu gia tiểu thư kia hết sức chu đáo.
Lạc Tương Ngọc đi theo bên người Bảo Trụ đi tới đi lui, hình như hôm nay nàng quyết định phỉa dính chặt Bảo Trụ, nửa bước cũng không cách: "Bảo Trụ ca ca, huynh giúp ta quét dầu đi! Bảo Trụ ca ca, thịt kia sắp rơi!" Nàng kiêu ngạo nhìn thiếu gia tiểu thư mấy phủ bên cạnh một chút, ngẩng đầu lên thật cao, Tam thiếu gia Dương phủ là biểu huynh của nàng!
Tương Nghi đứng cạnh một đám lửa, từ từ nướng mấy khối thịt, Liên Kiều cảm thấy mới lạ, ngồi xổm một bên giúp nàng lật qua lật lại mấy khối thịt kia: "Cô nương, sao ngài biết phải nướng những thứ đó như thế? Khi nào phải lật lại, khi nào cần quét dầu phết gia vị đều biết!"
"Lần trước ta tới Dương phủ chúc tết, biểu thiếu gia nói cho ta biết cách nướng chim sẻ, nướng thịt này, cũng là như vậy." Tương Nghi thận trọng dùng cái kìm kẹp thịt, nhẹ nhàng lật nó lên, thịt kia đã nướng thành màu đỏ thẫm, lại nướng một lần thì sẽ ăn được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



