Edit: rinnina
Gió nhẹ nhàng thổi phất phơ, làm lay động cây trâm lưu tô trên đầu Dương lão phu nhân, tiếng vang lanh lảnh trong gió, hòa lẫn vào tiếng chim hót trong vườn khiến người nghe thoải mái.
Mắt Dương lão phu nhân nhìn thẳng, gằn từng chữ: "Cả đời ta, thống hận nhất là những kẻ lòng dạ ác độc kia, giở trò trong tối, không thể nhìn nhất là người nhỏ yếu bị người ta khi dễ. Lạc đại tiểu thư, con đừng gấp, ta bảo đảm nha hoàn của con sẽ thuận thuận đương đương lập gia đình."
Tương Nghi cảm kích không thôi, ngồi bên Dương lão phu nhân, trăm mối cảm xúc ngổn ngang, nếu Dương lão phu nhân là tổ mẫu của mình, như vậy sẽ tốt biết bao, chỉ tiếc tổ mẫu của mình Lạc lão phu nhân luôn có vẻ mặt cao cao tại thượng kia, dường như người khác thiếu bà hơn mấy ngàn lượng bạc, vì vậy khi mình nói chuyện với bà phải cẩn thận từng li từng tí.
"Chẳng lẽ Dương lão phu nhân còn biết mẹ Tương Nghi?" Lòng Tương Nghi vui mừng, không nghĩ tới lại là cố nhân.
Dương lão phu nhân lắc đầu: "Cũng không biết, chẳng qua là chị em dâu của con gái ta, cũng xuất thân từ Tiền gia Hoa Dương."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



