Trong phòncó một ngọn đèn dầu không đang lay động, soi ra dưới đèn gương mặt tái nhợt, bị ánh đèn vàng ấm chiếu lên, tựa hồ chiếu ra màu sắc vàng khè trên mặt. Tiểu Lục bắt tay Tương Nghi, không khỏi thổn thức: "Đại tiểu thư, ngài khá hơn chưa ạ?"
Tương Nghi khẽ gật đầu một cái: "Ta tốt hơn rồi, Tiểu Lục, sao lại làm phiền ngươi tới đây? Trời tối như vậy, bên ngoài gió rét, coi chừng bị lạnh."
Đại tiểu thư thật đúng là một người hiểu biết lễ nghĩa, mình bệnh thành bộ dáng kia, còn nghĩ tới người khác. Tiểu Lục chỉ cảm thấy mũi ê ẩm, khổ sở một hồi, nhìn gương mặt lớn chừng bàn tay của Tương Nghi , một đôi mắt màu đen thẫm chiếm hơn phân nửa, càng lộ vẻ điềm đạm đáng yêu, không khỏi lập tức sinh lòng đồng tình. Nàng đứng dậy, kéo Hồng Diện tới, tát một cái xuống: "Ngươi kẻ lòng dạ đen tối này, lại còn hại Đại tiểu thư, ai cho ngươi lá gan này !"
Hồng Diện bụm mặt khóc: "Ta không có, không có! Ta không hại Đại tiểu thư mà!"
Trong phòng nhanh chóng trở nên náo động, loạn thành một mảnh, Tương Nghi che ngực ho khan: "Tiểu Lục tỷ tỷ, đừng đánh nàng, cẩn thận mẫu thân của ta biết sẽ tới trách cứ ta!"
Tiểu Lục nghe lời này càng giận hơn, này không phải nô khi chủ sao? Nàng liều mạng níu lấy tay của Hồng Diện dùng lực véo một cái, bên trên lập tức xanh một mảnh: "Còn già mồm! Ngươi đừng nói ngươi không có, có hay là không, người sáng suốt nhìn một cái thì thấy rõ!"
Ngoài cửa sổ đã sớm tụ tập một đám đông người, trong viện này có một đống lớn người hầu của bốn vị tiểu thư, thấy bên này có động tĩnh, đều sang đây xem náo nhiệt. Mọi người xuyên qua màn cửa sổ nhìn vào trong, chỉ thấy Tiểu Lục đang trách móc Hồng Diện, từng người kinh hô lên: "Hồng diện lá gan này quá lớn!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


