"Ca ca, đại tẩu!" Ngoài cửa truyền tới giọng nói khoan khoái của Xuân Hoa, Gia Mậu đang nắm tay Tương Nghi viết chữ, cuống quít để bút xuống, bút lông kia không đặt ổn, rớt xuống từ giá bút, lưu lại một chấm đen trên giấy Tuyên Thành.
"Hì hì..." Rèm cửa nhoáng một cái, một đám người từ bên ngoài tiến đến, thấy Gia Mậu và Tương Nghi đứng bên cạnh bàn, sắc mặt hai người đều hơi đỏ lên, không khỏi che miệng nở nụ cười, Hạ Hoa đi lên trước, cúi đầu nhìn nhìn bức chữ trên bàn, khúc khích cười một tiếng: "Đại ca, đại tẩu, vợ chồng các ngươi đây là cầm sắt hòa minh."
Đông Hoa cố ý làm bộ như không hiểu, mở to mắt giữ chặt tay Hạ Hoa hỏi: "Nhị tỷ tỷ, đàn cầm ở đâu, sắt lại ở đâu?"
Xuân Hoa liếc mắt nhìn mấy chữ viết trên giấy Tuyên Thành, hé miệng cười cười, nắm tay nhau cả đời tới giai lão, cuối cùng đại ca thỏa mãn tâm nguyện, giờ cũng có tâm tư làm chuyện vui khuê phòng này.
Tương Nghi thấy tất cả mọi người nháy mắt với mình à Gia Mậu, có chút thẹn thùng, vội vàng bảo Kim Châu Kim Ngọc mang trà lên, bốn tỷ muội Xuân Hạ Thu Đông, cùng ngồi trên một cái bàn, mỗi người chiếm một bên, chen lấn hai vị chủ nhân đến bàn nhỏ bên cạnh.
"Đại ca đại tẩu, chúng ta đặc biệt đến xem bảo bối Hoàng thượng ban thưởng." Đông Hoa chớp mắt, khẽ nghiêng đầu, vô cùng xinh đẹp: "Ta nghe bà vú nói bạch ngọc như ý kia hết sức khó có được, Hoàng thượng một lần cho bốn thanh, thật đúng là để mắt đại ca."
Xuân Hoa đưa tay xoa xoa đầu bánh bao lộn xộn của Đông Hoa, khẽ mang cười: "Ngọc như ý này cũng không ghê gớm gì, ngươi nghe nàng nói, trong Kim Ngọc Phường chúng ta hàng năm không biết muốn bán bao nhiêu ra ngoài, chẳng qua là Hoàng thượng ban thưởng xuống, thì thật là khó được, lúc đại công tử phủ Tiêu quốc công vị thành thân, Hoàng thượng mới cho hai thanh."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
