Buổi sang tháng ba ngày xuân thật tốt, buổi sáng, hít một hơi thật sâu, tràn đầy hương vị ngọt ngào.
Tương Nghi lẳng lặng đứng trong viện, một chút cũng không có cảm thấy cảnh xuân sáng rỡ, ở trong mắt của nàng, khắp nơi đều là xám tro hiu quạnh, không có nửa phân sức sống.
Kể từ khi nàng biết không thể cùng với Gia Mậu, thế gian này sẽ không có cái gì đáng để vui vẻ nữa.
Trà Trang Thúy Diệp hết sức kiếm tiền, trà Minh Tiền mới ra một khắc cũng không dừng mang đến kinh thành, quan lại quyền quý vì uống được lá trà ngay cả Hoàng thượng cũng ca ngợi, sớm để tiền đặt cọc trong trà trang, không câu nệ giá cả cao thấp, nhất định phải để lại cho bọn họ mấy cân. Trà thô vận chuyển tới Bắc Địch cũng đang chuẩn bị chế tác, chờ Liên Kiều gả đi có thể cùng mang theo - - nhưng những chuyện này tuyệt không thể làm cho Tương Nghi cảm thấy vui mừng khôn xiết, ngược lại, nàng một ngày so với một ngày lo âu bất an.
Nàng lập tức sẽ phải thành thân với Lưu công tử kia, Tương Nghi nhịn không được run đứng lên, một tay bắt được nhánh cây, dùng sức lôi kéo, đóa hoa đầu cành tuôn rơi.
Lưu công tử hết sức thủ tín, đưa ngày thành thân đến rất nhanh, như nàng đã nói, ngày hôm đó cách cực kỳ gần, năm ngày sau sẽ là đại lễ kết hôn. Dương lão phu nhân thấy hôn kì thì vui vẻ không ngậm miệng được: "Này cũng quá nhanh rồi, Tương Nghi còn chưa kịp đặt mua đồ cưới."
Tương Nghi rầu rĩ không vui, nàng không nghĩ tới Dương lão phu nhân lúc này còn là cho thấy tư tâm, bà quan tâm Gia Mậu thắng được chăm sóc mình, vì Gia Mậu có thể dựa vào ý chỉ Hoàng hậu nương nương cưới vị Tiết đại tiểu thư kia, bà thà rằng cho mình gả cho một người căn bản không hiểu rõ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



