"Lưu công tử, ta có một yêu cầu, nếu ngươi có thể đồng ý, cả cuộc đời này ta cũng sẽ cảm kích ngươi." Tương Nghi cố gắng xuyên qua rèm cửa muốn thấy rõ ràng vẻ mặt của người bên ngoài, nhưng là mành cửa này thực kín, nàng thấy không rõ lắm, chỉ có thể mơ mơ hồ hồ thấy Lưu công tử cao lớn vững chãi đứng ở nơi đó, một đôi tay quy quy củ củ chắp sau lưng.
"Lạc tiểu thư không cần vòn vo như thế, xin nói thẳng là được."
"Ta nghe Dương lão phu nhân nói ngươi có ý cưới ta, nhưng trong lòng ta, lại đã có một người khác." Tương Nghi ổn định tâm thần, từ từ nói một lần chuyện của Gia Mậu và nàng, chỉ là bỏ bớt tên Gia Mậu: "Hắn xuất thân danh môn, trong nhà không đồng ý hôn sự hai chúng ta, hắn lại chết sống không chịu cúi đầu, hiện tại đã ngã bệnh."
Một người đi theo phía sau Lưu công tử nghe lời nói Tương Nghi, giật giật khóe miệng, bà ngoại thật đúng là biết nói chuyện!
Vừa nghĩ tới lúc này Gia Mậu tất nhiên tiều tụy vô cùng, trong nội tâm Tương Nghi có đau đớn không ức chế được, nàng hết sức nhịn xuống cảm giác muốn rơi lệ, tận lực bình tĩnh nói tiếp: "Nếu là ta không thành thân, hắn sẽ không chết tâm, đến lúc đó chuyện này không thể cứu vãn."
"Vì vậy, ngươi muốn thành thân cùng ta, để hắn nghe ý tứ trưởng bối trong nhà cưới vị tiểu thư đại gia đình kia?" Lưu công tử kinh ngạc khen một tiếng: "Phần chân tình này của Lạc tiểu thư, cũng thực là khó được."
"Ta cũng không muốn thành thân, ta làm không được quên hắn đi nhận một người khác." Thấy trong giọng điệu Lưu công tử tựa như có ý thương cảm, lá gan Tương Nghi thoáng lớn lên: "Ta nghe nói tâm địa Lưu công tử nhân thiện, bởi vậy muốn thương lượng một hai cùng ngươi, ta chỉ là gả cho ngươi trên danh nghĩa, chúng ta không cùng phòng, ai đi đường nấy, chờ hắn thành thân xong, ta sẽ hòa ly với ngươi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)