Bầu không khí trong phòng trong nháy mắt ngột ngạt xuống, mắt Ca Lạp Nhĩ nháy cũng không nháy nhìn Mạc Nhĩ Khích, không có nửa phần thỏa hiệp, Mạc Nhĩ Khích cũng dùng ánh mắt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nhìn qua Ca Lạp Nhĩ, khuôn mặt kéo căng chặt chẽ.
"Ca Lạp Nhĩ, chẳng lẽ ngươi không muốn giang sơn này sao?" Cuối cùng Mạc Nhĩ Khích nặn ra một câu: "Ngươi nên biết, hiện tại căn cơ ngươi chưa ổn, cần thông qua đám hỏi củng cố sự thống trị của ngươi! Người ta có ý ném cành này ra với ngươi, ngươi còn không mau nhận?"
"Mạc Nhĩ Khích thúc thúc, nếu như cần dùng chuyện chung thân của con để đổi giang sơn Bắc Địch, con thà rằng không tiếp nhận cái gọi là thiện ý kia, dựa vào phản bội người trong lòng mình mà đạt được vinh hoa phú quý, Ca Lạp Nhĩ con chướng mắt!" Ca Lạp Nhĩ một chút cũng không lùi bước, ánh mắt nhìn chằm chằm Liên Kiều nằm trên giường: " Đại thù cha mẹ đã báo, ta cũng không có yêu cầu xa vời, chỉ cần nàng tỉnh lại, mỗi ngày có thể nghe tiếng nàng hoan hô cười nói, vậy con thấy đủ rồi."
"Ca Lạp Nhĩ!" Mạc Nhĩ Khích vừa nóng vừa giận, thật muốn một tay lôi Ca Lạp Nhĩ từ bên giường ra, hắn nhìn thoáng qua Liên Kiều nằm ở nơi đó, đột nhiên tung người nhảy lên, rút bội đao bên hông ra, bổ tới Liên Kiều: "Ca Lạp Nhĩ, nữ nhân chẳng qua là một kiện xiêm y mà thôi, bộ này không có thì mặc bộ khác, ngươi cần gì phải khổ sở chấp nhất!"
Ánh đao sáng loag1 chợt lóe, bảo đao hàn thiết kia xen lẫn tiếng gió, tựa như sẽ phải chạy đến trước mặt, Ca Lạp Nhĩ không kịp xoay người, Phương tẩu bên cạnh lấy một cái nắp chén trà trên bàn, nhắm ngay cổ tay Mạc Nhĩ Khích quăng đi qua. Chỉ nghe "Ầm" một tiếng, nắp chén trà kia rớt xuống đất, rơi nát, kèm theo nắp chén trà, còn có cây đại đao kia.
Mạc Nhĩ Khích sờ cổ tay một cá, con mắt phẫn hận nhìn qua Phương tẩu: "Đây là chuyện giữa chú cháu chúng ta, không cần ngươi tới quản!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


