vương công quý tộc Trên đài cao khinh thường nhìn xem Nỗ Bôn Luân và Châu Nhi Đắc Na liếc mắt đưa tình, đột nhiên, nghe một trận tiếng vang tất tất sách sách, mọi người cúi đầu vừa nhìn, dưới ván gỗ thế nhưng có đao □□ ra, không khỏi quá sợ hãi: "Đại hãn, đây là vì sao?"
"Xin các vị an tâm một chút chớ nóng vội!" Nỗ Bôn Luân cười đứng lên, đi tới giữa đài cao: "Hôm nay bản vương cho các ngươi xem một vở kịch hay!"
Một đám võ sĩ người mặc khôi giáp hàn thiết chui ra từ dưới đài cao, một mảnh rậm rạp chằng chịt, mọi người thấy thì mờ mịt: "Đại hãn, ngươi đây là có ý như thế nào?"
"Mọi người không nên hoảng hốt, không nên hoảng hốt!" Nỗ Bôn Luân cười tủm tỉm chỉ Mạc Nhĩ Khích nói: "Mạc Nhĩ Khích thúc thúc, vì bình an của nhiều người như vậy, ngài hãy hy sinh bản thân đi. Ta biết rõ xưa nay Mạc Nhĩ Khích thúc thúc là người tốt bụng, nhất định sẽ bằng lòng dùng tính mạng của mình cứu người khác."
Trong khoảnh khắc, người trên đài cao mới hiểu được, hóa ra Hãn Vương chuẩn bị hạ thủ với Mạc Nhĩ Khích.
Mọi người vô hạn đồng tình nhìn Mạc Nhĩ Khích, xem ra hôm nay hắn chạy trời không khỏi nắng. Có vài người âm thầm thở dài, Mạc Nhĩ Khích thật sự là người tốt, chỉ tiếc tính tình cao ngạo, không chịu phụ họa Hãn Vương, hôm nay phải rơi vào cảnh này.
Mạc Nhĩ Khích ngồi ở chỗ kia, cũng không nhúc nhích, trên mặt không có nửa phần sợ hãi: "Nỗ Bôn Luân, cháu của ta, ngươi nói chuyện với thúc thúc như vậy là không đúng! Vị Hãn Vương này của ngươi, là ngươi giết cha giết mẹ mà có được, vốn ngồi không lớn ổn định, nhưng bản thân ngươi không nghĩ làm thế nào thống trị Bắc Địch thật tốt, lại một lòng muốn loại trừ đối lập, lại còn tham công hiếu chiến, ngươi cho rằng dân chúng Bắc Địch sẽ ủng hộ ngươi sao?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


