“Không, ta không thể để cho nàng bất chấp nguy hiểm đi làm những chuyện này!” Đôi mắt Ca Lạp Nhĩ đỏ lên: “Ta một chút cũng không muốn, ta chỉ muốn nàng thật tốt, không cần nàng vì ta đi làm những việc này, chảy máu chảy mồ hôi cũng là chuyện nam nhân nên làm, sao có thể để cho nữ tử đi làm? Ta nhất định phải cứu nàng về!”
“Ca Lạp Nhĩ, ngươi yên tĩnh chút đi!” Phương tẩu quát to một tiếng, tiến lên một bước, tay đè chặt rồi bả vai hắn: “Vì sao ngươi không nghĩ tới khổ tâm của Liên Kiều? Tự nàng bằng lòng đi làm thị nữ kia, ngươi cho dù đi cứu nàng, nàng cũng không đi ra với ngươi, ngươi cần gì phải lãng phí nổi khổ tâm của nàng chứ?”
Ca Lạp Nhĩ quẩy người một cái, nhưng sức lực của Phương tẩu rất lớn, hắn căn bản không cách nào tránh ra khỏi. Hắn nhìn Phương tẩu một cái, giọng nói dần dần trầm thấp: “Phương tẩu, làm sao bây giờ? Ta nên làm cái gì? Qua nhiều năm như vậy ta cơ hồ mỗi ngày đều nhìn thấy nàng, bỗng nhiên trước mắt không có bóng dáng của nàng, ta rất hoảng sợ.”
“Đây chỉ là ly biệt tạm thời, để sau này có thể gặp nhau.” Phương tẩu đè Ca Lạp Nhĩ ngồi xuống, thần sắc nghiêm nghị: “Ngươi cùng nghĩ cách với mọi người, nhìn xem làm sao mới có thể bảo đảm an toàn của Liên Kiều, lại có thể áp dụng kế hoạch của chúng ta.”
“Ngươi không cần phải gấp, Ca Lạp Nhĩ, “ Lư Thế Phi an ủi hắn: “Chúng ta cũng không thiếu người chung hợp sức, phải biết ngoại trừ Đại vương Mạc Nhĩ Khích và mấy vị cố mệnh đại thần, cũng không thiếu dân chúng Bắc Địch ủng hộ ngươi, người Hán chúng ta có câu đắc đạo đa trợ thất đạo quả trợ*, lòng dân quyết định có thành công không, ngươi chỉ cần buông tay mạnh dạn đi làm, bên quân đợi chúng ta cũng có người, Liên Kiều sẽ không có chuyện gì. Nàng xâm nhập vào quân doanh Bắc Địch, đây là cơ hội tốt, vấn đề là không biết nàng có thể được chọn không.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)