Người trong lòng nên trường tương tư thủ, những lời này xoay trong đầu Tương Nghi suốt cả buổi tối, đến nửa đêm, nàng cũng không thể chợp mắt.
Dương lão thái gia đối với việc Gia Mậu và Bảo Trụ muốn đi theo Ca Lạp Nhĩ đến Bắc Địch rất là tán thưởng: "Vậy mới tốt chứ, nam nhi nên ra sức vì nước! Các con tết cũng không ngoài việc theo chân người lớn tế bái tổ tiên, ngoài ra cũng không có chuyện gì hay mà làm, ăn ăn uống uống, đi theo đám kia hồ bằng cẩu hữu của các con uống rượu khoác lác, không phải là đang lãng phí thời gian sao!"
"Ông nội, ông kể rõ ràng với mẹ con, con lập tức đi ngay viết thư, xin ông nội giao cho mẹ thay con." Bảo Trụ nghe ông nội tán thành mình đi Bắc Địch, trái tim mới an định lại, mẹ viết thư tới giục hắn trở về, thúc giục hắn xin nghỉ trở về với Thôi đại tướng quân, hắn vẫn không nghe theo lời mẹ dặn, lần này lại không trở lại kinh thành ăn tết, chỉ sợ mẹ sẽ hết sức oán hận rồi: "Con giúp Ca Lạp Nhĩ giải quyết xong Bắc Địch, sẽ về kinh thành đi thăm mẹ, ông nội giúp con nói với mẹ nha."
Dương lão thái gia cười ha ha: "Đó là tự nhiên."
Gia Mậu cũng nhờ Dương lão thái gia với nói một câu với ông bà nội, hắn căn bản cũng không muốn viết thư về —— viết thư về kết quả là trưởng bối mắng một trận thôi, còn không bằng để cho Dương lão thái gia đi giải thích, bọn họ có bối phận như nhau, dù sao phải nhìn mặt mũi của ông, cho dù có giận cũng không tiện phát ra.
Cứ quyết định như vậy, Phương tẩu phụng bồi Tương Nghi ở Ngọc Tuyền Quan chờ bọn họ trở lại, Liên Kiều đi theo Gia Mậu Bảo Trụ và Ca Lạp Nhĩ đi Bắc Địch, ngày mai Lâm Mậu Dung theo Dương lão thái gia trở lại kinh thành.
Tương Nghi giương mắt ngắm Gia Mậu, thấy sắc mặt hắn nhàn nhạt, phảng phất không có nửa phần thần sắc trách tội, nhưng trong lòng vẫn thấp thỏm bất an như cũ, buổi tối nằm dài trên giường, làm thế nào cũng không có cách chìm vào giấc ngủ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

