“Tương Nghi!” Giọng nói dịu dàng của Gia Mậu truyền tới từ bên kia, Tương Nghi vừa quay đầu lại, thì thấy hắn cười đi về phía mình, trong lòng nhất thời cũng vui vẻ hơn.
Lâm Mậu Dung đi sau lưng Gia Mậu, trên mặt có thần sắc phiền muộn, chẳng qua lúc nhìn nàng, trong ánh mắt cũng không chứa oán hận.
Không biết Gia Mậu đã nói gì với nàng, hình như Lâm Mậu Dung đã bình tĩnh lại. Tương Nghi nhìn Lâm Mậu Dung cười một tiếng: “Dung tỷ tỷ, chúng ta đi trong núi dạo đi.”
Gia Mậu vội vàng nói: “Nàng không thấy bây giờ đã có sương chiều sao? Trong núi trời tối sớm, không lâu lắm sẽ là một mảnh đen như mực, tìm trở về đường cũng không trông thấy, vạn nhất lạc đường ở trong núi làm sao bây giờ?”
Lâm Mậu Dung lắc đầu một cái: “Ta đi xem Phương tẩu và Liên Kiều nổi lửa nấu cơm thế nào.”
Vừa nãy Gia Mậu đã nói rõ rang với nàng, nàng làm thế nào có thể không thức thời như vậy? Rõ ràng Gia Mậu muốn đơn độc nói chuyện với Tương Nghi, nàng cũng không nhất định vướng chân vướng tay ở giữa hai người, miễn cho bọn họ cảm thấy lúng túng.
Ca Lạp Nhĩ nhìn Tương Nghi và Gia Mậu một cái, nhấc chân đi tới phòng bếp.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)