Edit: rinnina
Đèn lưu ly tú cầu hơi xoay tròn, bên trong phát ra một vầng sáng màu vàng ấm áp, phảng phất soi sáng ra một gương mặt mang vẻ lo lắng.
Gia Mậu say mê nhìn ngọn đèn lồng kia, hoa khắc trên lưu ly chiếu ngược trên mặt đất, không ngừng chuyển động, một đoàn bóng dáng đen thui. Trong tay hắn xách ngọn đèn kia, trái tim vòng tới vòng lui giống như kia đèn lồng, không có lúc nào được ngừng nghỉ, cảm giác giãy giụa giày vò này, không phải đơn giản dùng mấy câu nói thì có thể nói rõ.
Nghĩ đến đây, Gia Mậu đau trong lòng một hồi lâu, sống lại một đời, hắn vẫn không thể bảo vệ nàng, chỉ có thể trơ mắt nhìn nàng bị người ta khi dễ, quả thực mình quá bất lực rồi! Cả đời trước hắn tỉnh tỉnh mê mê, một mực hóng mát dưới bóng Dung gia, cuối cùng lúc ra quyết định, bỏ trốn với Tương Nghi, cũng bị bắt về, đến cuối cùng vẫn không bảo vệ được Tương Nghi, còn chưa gặp nàng lần cuối, nàng đã buông tay đi về phía Tây.
Cả đời này, hắn vẫn đi con đường cũ, Đại thiếu gia Dung gia Giang Lăng, được cưng chiều, chỉ là quan tâm nàng nhiều hơn về mặt vật chất, đưa đủ loại đồ cho nàng, áo choàng, đồ trang sức, bạc, giúp nàng vơ vét tất cả những thứ nàng cần, nhưng lại không nghĩ tới đây là căn nguyên khiến nàng chịu khổ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)