Edit: rinnina
Tháng tám mùi hoa quế, giữa tháng có trung thu.
Hàng năm đến trung thu, trong cung cũng sẽ ban thưởng cua xuống, Hoàng thượng ăn cua gì, thì trên bàn dạ tiệc Dương phủ sẽ là cua đó. Mặc dù trong phủ công chúa cũng sẽ tượng trưng ban cho một ít cua, nhưng xa xa không to như của Dương phủ, gạch cua nhiều, người ở kinh thành người người đỏ mắt, nhưng cũng chỉ có thể than thở: "Ai bảo Dương lão thái gia và hoàng thượng là anh em kết nghĩa, Dương lão phu nhân lại là nghĩa nữ tiên hoàng nhận, phần vinh hoa phú quý này, không phải người bình thường có thể có."
Tiệc đêm Dương phủ không đặt tại khách sảnh, mà chọn ở ven hồ, một vòng trăng sáng nhô lên cao, trong hồ ảnh ngược đến trăng sáng như ngọc, có gã sai vặt lượm một tảng đá ném vào trong hồ, đánh vỡ mặt nước như gương sáng, sóng tản ra từng vòng, trăng sáng cũng biến thành vạn điểm vàng óng, diễm diễm theo sóng, sáng long lanh lóa mắt.
Ven hồ dựng cái sân khấu, mời một đoàn kịch nhỏ tới ca diễn, khác với lão phu nhân bình thường, Dương lão phu nhân không thích nghe náo nhiệt, chỉ điểm mấy màn kịch trong trẻo nhẹ nhàng, đưa kịch bản lại cho ông bầu, cười nói: "Nghe cãi nhau đau lỗ tai, nghe mấy câu nhẹ nhàng cho tốt."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


