Tháng tư đầy gió xuân, trong hoa viên Dương phủ, bày vài cái bàn lộ thiên, trên đó để mấy chung rượu trái cây, rượu kia làm ra đủ loại hình dáng, có quất, có lê, còn có đào, nhìn vô cùng đáng yêu.
"Đây là rượu trái cây tiệm của bà nội ta ủ." Bảo Thanh chỉ chỉ những vò rượu kia: "Đây chính là rượu Lỗ ma ma tự mình làm, nhìn vò rượu kia thì biết rõ rồi. Đó là Bạch Lê Hoa, dùng lê hoa ủ thành, cho nên có danh tự này."
"Chẳng lẽ không phải làm từ quả lê sao?" Liên Kiều ngạc nhiên trợn to hai mắt: "Ta thấy đến vò rượu kia ấm là hình dáng quả lê, đã cảm thấy là quả lê làm nên."
"Rượu trái cây này có loại là ủ từ hoa tươi, có loại là ủ từ trái cây, có không ít loại." Bảo Thanh nhoài người nằm trên bàn, thấy từng nhóm người nâng mâm tới bàn bên kia đi, bên môi lộ ra nụ cười: "Tỷ tỷ nhìn xem, bà nội thật là thương Nghi tỷ tỷ, tiệc sinh nhật này còn lớn hơn sinh nhật muội năm ngoái."
Bảo Lâm duỗi tay nắm tay của lấy Bảo Thanh: "Muội đừng nói lung tung, cái gì mà còn lớn hơn muội? Muội năm nay chỉ mười một, hôm nay Nghi tỷ tỷ là mười bốn rồi, dĩ nhiên quan trọng hơn mười một tuổi của muội. Chớ có nói bậy, tránh cho Nghi tỷ tỷ nghe trong lòng không thoải mái."
Tương Nghi đứng bên lương đình, đang nói chuyện với Lâm Mậu Dung, hôm nay nàng mười bốn tuổi, Lâm phu nhân mang theo Lâm Mậu Chân và Lâm Mậu Dung tới Dương phủ mừng tuổi nàng: "Vốn nên là ta làm cho ngươi, không nghĩ tới Dương lão phu nhân đã chuẩn bị xong trước, mẹ nuôi như ta thật là không làm hết trách nhiệm."
Hôn sự Lâm Mậu Chân đã định, trái tim Lâm phu nhân cũng an ổn thả vào lòng, nhìn Tương Nghi, cũng không cảm thấy có chỗ nào không đúng, càng xem càng thấy thật xinh đẹp: "Tương Nghi, mau lại đây, ta mua một đôi vòng tay ở Kim Ngọc Phường cho ngươi, ngươi đeo lên nhìn thử xem."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


