Buổi trưa đều dùng cơm tại chủ viện Dương phủ, Dương lão phu nhân thấy một bàn lớn ngồi đầy nam nữ trẻ tuổi, cười miệng cũng không thể khép lại: "Đã lâu chưa náo nhiệt vậy rồi, sau này có nhiều tới trong phủ chúng ta, bà lão này không có chuyện làm, cứ nhìn trẻ người tuổi trò chuyện cũng tốt."
Lâm Mậu Dung miệng ngọt, vội vàng nhận lời xuống: "Dung nhi chỉ sợ quấy rầy Dương lão phu nhân, nếu lão phu nhân không ngại, con đây sẽ da mặt dày, cách không được mấy ngày thì muốn đến tìm Cầm tỷ tỷ Nghi muội muội chơi."
Dương lão phu nhân cười gật đầu: "Chỉ tới là được, không cần nói khách khí gì." Bà nhìn một chút Lâm Mậu Chân ngồi ở bên người Lâm Mậu Dung, thấy hắn một bộ trầm ổn, tư văn hữu lễ, trong lòng cũng tán thưởng, Lâm gia Nhị thiếu gia này không tệ, quả thật xứng với Cầm nha đầu nhà mình.
Gia Mậu thấy Dương lão phu nhân quan sát Lâm Mậu Chân, lại không được nhìn tam biểu tỷ của mình, trong lòng càng đắc ý, cười tủm tỉm liếc Lâm Mậu Chân, lại nhìn một chút Tương Nghi ngồi ở bên người Bảo Thanh, vui vẻ đến khóe miệng cũng vểnh lên. Bảo Thanh kỳ quái nhìn Gia Mậu: "Biểu ca, sao huynh vui vẻ như vậy? Thức ăn hôm nay cũng không thấy không ngon bằng ngày thường, sao huynh lại nửa ngày không động đũa, chỉ ngồi ở chỗ đó cười?"
Lâm Mậu Dung an vị ở bên trái Tương Nghi, từ bên này nhìn qua, hình như Gia Mậu đang hơi cười với mình, trong lòng vừa mừng vừa sợ, trái tim giống như con thỏ nhỏ hoảng loạn chẳng còn hoạt bát như thường ngày, chỉ cúi đầu, cầm đũa yên lặng xới cơm.
Tương Nghi tự nhiên nhìn thấy nụ cười Gia Mậu, nàng bây giờ đã sớm không như xấu hổ nhút nhát như năm đó vậy, trực tiếp mắt đối mắt nhìn qua, còn cười đáp lại Gia Mậu—— mặc dù thân phận Gia Mậu chênh lệch nàng vẫn rất lớn, nhưng nàng cũng là một người, đường đường chính chính hành thương kiếm tiền nuôi người của mình, vì sao phải nhút nhát ngượng ngùng trước mặt người khác?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)