"Bà ngoại, bà một chút cũng không thương Gia Mậu." Gia Mậu đỡ tay của Dương lão phu nhân đi ở trong vườn hoa, xoay mặt nhìn một đám người đi ở phía sau một chút, thấy Ca Lạp Nhĩ kia đi cách người Tương Nghi không xa, trong lòng giống như đổ một bình giấm, chua ngày chua đêm, răng cũng sắp chua luôn.
"Con làm sao?" Dương lão phu nhân cười liếc mắt nhìn Gia Mậu, thấy lông mày của hắn hơi hơi nhíu lên, đưa tay vỗ mu bàn tay của hắn một cái: "Con là quan trạng nguyên danh chấn đại chu mà, sao nháy mắt một cái thì trở thành con nít? Dáng vẻ kia của con, giống y như lúc sáu bảy tuổi, dính vào bên người bà ngoại muốn này muốn kia, ta không cho con thì con ăn vạ không đi."
"Bà ngoại, không phải bà nói muốn thành toàn bộ cho Gia Mậu sao? Sao bây giờ đổi biện pháp hủy con và Tương Nghi?" Gia Mậu ục ục thì thầm, không cam lòng: "Sao lại để cho Ca Lạp Nhĩ đó ở Thiên Tâm Uyển của con? Chẳng lẽ hắn không nên ở ngoại viện sao? Hắn là ngoại nam, sao có thể ở trong nội viện!"
"Hừ, thật là vô dùng, như thế này mà cũng lo lắng, ở ngoại viện và nội viện có cái gì khác nhau?" Dương lão phu nhân chọc chọc cánh tay Gia Mậu, trên mặt lộ ra thần sắc không tán thành: "Ta nói ủng hộ con và Tương Nghi, là có điều kiện, chẳng lẽ con không nhớ rõ?"
"Bà ngoại..." Gia Mậu không lời chống đỡ, lắc bả vai Dương lão phu nhân: "Bà ngoại tốt nhất, hiểu rõ Gia Mậu nhất mà."
"Ta nói con lùi lại thì phải lùi lại." Dương lão phu nhân kéo cánh tay Gia Mậu ra: "Con nên nghĩ cách làm cho Tương Nghi thích con, mà không phải ở bên lỗ tai ta lải nhải, nói những thứ vô ích này, mấu chốt ở chỗ Tương Nghi, con có biết hay không?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



