“Hôm nay Gia Mậu chúng ta khoa quan du nhai, hết sức có khí thế đó.”
Gia Mậu nhìn khuôn mặt tươi cười của bà ngoại mình - Dương lão phu nhân, hơi ngượng ngùng: “Bà ngoại luôn thích giễu cợt con.” Từ nhỏ đến lớn, mỗi lần thấy Dương lão phu nhân, trên mặt của bà luôn là hơi cười, không giống như tổ mẫu của mình, xụ mặt giống như ai thiếu bạc của bà, tích lũy tháng ngày, bên môi đã có hai rãnh sâu rồi.
“Gia Mậu, ta cũng không giễu cợt con, thấy rõ ràng.” Dương lão phu nhân bưng chung trà khoan thai chậm rãi uống một hớp: “Lúc đó ta đang nhìn từ trên Phong Nhã lâu bên kia đâu rồi, con một thân quần áo đỏ đi qua, bên Kim Minh hồ rơi đầy hoa hạnh đến đỏ cả mặt đất! Không ít cô nương cũng càn rỡ cực kì, từng người kêu tên con, chẳng qua là bị tiếng chiêng trống kia che lại thôi.”
Dương lão phu nhân đã sớm đặt một căn phòng riêng trong Phong Nhã lâu, mang theo các cháu gái tới nhìn Gia Mậu cưỡi ngựa khoa quan đi khắp kinh thành nhìn hết kinh thành. Các nàng mở cửa sổ ra nhìn, thấy trên đường phố rộn ràng người, tất cả mọi người đang chờ nhìn tân khoa Trạng nguyên, cũng nghe phòng riêng cách vách truyền tới giọng nói, không qua mấy câu thì nghe có ba chữ “Dung Gia Mậu” ở bên trong, Dương lão phu nhân nghe chỉ cảm thấy đắc ý.
Người lớn tuổi, mình sẽ không có gì ý nghĩ muốn đi tranh, nhưng thích nhìn con cháu phấn đấu. Vạn nhất con cháu có một chút xíu thành tựu, thì sẽ cảm thấy hết sức có mùi vị, thậm chí so với năm đó mình đấu thắng những kẻ vô lại ở Huỳnh Dương còn có ý tứ hơn.
Dương lão phu nhân thấy không ít cô nương cầm hoa hạnh ném lên trên người Gia Mậu, cười ha ha: “Gia Mậu mới mười lăm thôi, đã có nhiều cô nương ái mộ hắn như vậy, chừng hai năm nữa, ngưỡng cửa Dung gia Giang Lăng sẽ bị người đạp bằng.”
Bảo Lâm ở một bên cười hì hì: “Đại biểu ca vốn anh tuấn, không ngăn được người ta thích.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

