Ánh mặt trời vàng chói lập lòe chiếu vào trong vườn trà, như khảm lên trên phiến lá màu xanh một lớp viền vàng vậy, nhìn đẹp mắt hơn ban đầu. Trong hành lang đứng một hàng người, tất cả mọi người bình thanh tĩnh khí nghe Dương lão phu nhân nói chuyện.
“Trà này tốt hơn, đầu tiên là cây trà tốt hơn, thứ yếu là công nghệ chế trà tốt hơn.” Dương lão phu nhân nhìn cây trà trước mắt, lắc đầu một cái: “Trà trong vườn này của con, đầu tiên phải giải quyết vấn đề phẩm loại.”
Tương Nghi gật đầu một cái: “Ban đầu con cũng muốn đổi cây trà trong vườn, nhưng đi đâu tìm đến nhiều mầm trà như vậy? Huống chi cây trà từ cây giống đến lần hái đầu tiên, cần đến ba năm, tốc độ này là quá chậm. Nếu là dùng cây trà đã trồng ba bốn năm, sợ rằng đổi cả vườn trà lại, cần mười vạn lượng bạc.”
Vườn trà có một ngàn mẫu đất, cây trà trên một mẫu đất, một trăm lạng bạc ròng là ít nhất, có khả năng còn nhiều hơn, mỗi lần Tương Nghi tính giá vốn này, đã cảm thấy thương tiếc, Liên Kiều ở bên cạnh giận đến mắng Đông gia thứ nhất của vườn trà: “Thật là không biết buôn bán, sao lại trồng nhiều trà như vậy chứ.”
“Bạc này mặc dù nhiều, nhưng có lúc phải tốn thì phải tốn.” Dương lão phu nhân liếc mắt nhìn Tương Nghi: “Năm ngoái Trà Trang Thúy Diệp kiếm bao nhiêu bạc? Có thể có mười vạn lượng?”
“Vâng.” Trong lòng Tương Nghi thầm nói, sao chuyện gì cũng không gạt được Dương lão phu nhân vậy, ngay cả mình kiếm bao nhiêu bà cũng biết rõ ràng.
“Vì sao con không dùng mười vạn lượng bạc này đi mua cây trà ngon về?” Dương lão phu nhân chỉ chỉ trà cả vườn: “Theo tính tình của ta, những cây trà này đều chặt làm củi đốt.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
