Trong lò sưởi có tiếng vang tất tất ba ba, đó là đốm lửa than củi ngân sương bắn tung tóe ra, đụng thành chậu đồng, phát ra tiếng vang vui sướng. Tròng mắt Dung đại phu nhân nhìn lò sưởi mạ vàng màu đồng kia, bất đắc dĩ cười cười: “Nhị tẩu, tỷ cũng biết hôn sự Gia Mậu cũng không do ta làm chủ.”
Dung phi nương nương đã nói rất rõ ràng, hôn sự Gia Mậu và Xuân Hoa, tất nhiên do nàng tới định đoạt —— ai bảo họ là Đại thiếu gia Đại tiểu thư Dung gia?
Cho dù Dung phi nương nương không lên tiếng, chỉ sợ hôn sự Gia Mậu mình cũng không có quyền nói chuyện, trừ phi phu quân và người mẹ cố chấp kia của hắn đi dựa vào lí lẽ biện luận, xưa nay Dung lão phu nhân là một người không nói lý, hẹp hòi lại cố chấp, chỉ sợ là cầm hôn sự tôn tử tôn nữ trong tay, một phần cũng không chịu bỏ qua cho.
Bà tử kia hơi xấu hổ: “Lão nô không ngăn được.”
Đột nhiên Dung đại phu nhân đứng lên, nhấc chân đi ra bên ngoài, Dương Nhị Phu nhân vội vàng đuổi theo: “Tiểu cô, lúc này đi cũng vô dụng, chúng ta ngồi xe ngựa có thể đuổi kịp bọn họ sao ? Chỉ có thể lại phái mấy hộ viện đi theo, đừng xảy ra chuyện gì trên đường đã.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
