Tháng mười gió thu dần dần lạnh, người đi ở trên đường cũng mặc thêm áo kép, lá rụng đầy đường, bị gió thu thổi bay bay lên cao, lại khoan thai chậm rãi hạ xuống, đầy đất vàng óng hạt màu nâu, nhìn hơi có dấu hiệu đi xuống.
Trong Trân Lung phường cũng không có nhiều người, nhưng tiểu nhị vẫn người người có tinh thần, đi theo bên người khách giới thiệu cho bọn họ thêu phẩm trong cửa hàng: “Đồ trang trí này là hàng mới đến, một bộ bốn bức, mai lan cúc trúc, treo trong thư phòng rất thích hợp. Khách quan ngươi nhìn lá trúc này xem, thêu thật là linh hoạt, giống như thật vậy?”
Tiền công bọn tiểu nhị trong Trân Lung phường là mỗi tháng hai lượng, như giá thị trường các cửa hang khác trong Hoa Dương, nhưng Tương Nghi tinh tế hỏi qua Phương tẩu và Tần ma ma, Dương lão phu nhân cho tiền công tiểu nhị thế nào —— nàng đi qua Du Nhiên nông gia mấy hồi, bọn tiểu nhị nơi đó người nào cũng rất nhiệt tình, trên mặt luôn treo tươi cười, giống như không có chút mệt mỏi nào, có tinh thần hơn tiểu nhị trong những cửa hàng khác của Hoa Dương.
Hỏi qua Tần ma ma và Phương tẩu, lúc này Tương Nghi mới biết, hóa ra tiểu nhị trong cửa hàng Dương lão phu nhân đều sẽ có một khoản bạc khác, làm thành bao nhiêu vụ làm ăn, vậy sẽ căn cứ số lượng đó mà phát thêm ngân lượng, nói cách khác tháng này kiếm lời một ngàn, bọn tiểu nhị mỗi người có thể lấy thêm một lượng bạc, có một lượng bạc khen thưởng này, bọn tiểu nhị người người tinh thần gấp trăm lần, đối đãi khách cũng thân thiện khác thường, chỉ cần một người khách đi vào, bọn họ cũng sẽ dốc toàn lực ứng phó, dùng hết tất cả vốn liếng cũng phải làm thành một cuộc làm ăn.
Tương Nghi cảm thấy chủ ý này tốt, nói với bốn tiểu nhị trong cửa hàng một phen —— mỗi người mỗi tháng hơn một lượng bạc, quả thực không coi là nhiều, chỉ cần bọn họ chịu toàn lực làm việc, mỗi tháng mình phát thêm bốn lượng bạc thì có quan hệ gì!
Nhất định là Dương lão phu nhân có chiêu số của mình, Tương Nghi cảm thấy mình hẳn là nên hỏi học thêm, chỉ cần mình tình nguyện đi phát hiện huyền diệu bên trong, thế gian này hẳn không có quá nhiều chuyện khó hiểu. Ở chung với Tần ma ma và Phương tẩu gần nửa năm, Tương Nghi cảm thấy mình học được không ít thứ, đầu cũng tốt hơn rất nhiều, lúc rỗi rảnh nghĩ đến kiếp trước của mình, mới giật mình phát hiện mình làm không ít chuyện ngu xuẩn, hết lần này tới lần khác lúc đó mình còn đắc chí.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
